Chương 17 · Kết Quả ADN Thật

File ghi âm cũ được phục hồi trong hai ngày.

Trong đó có giọng Minh Khải và một bác sĩ giám định. Mười bốn năm trước, Minh Khải đã tráo mẫu ADN của Minh Chỉ Ý và Minh Vãn. Minh Vãn đúng là con gái thất lạc của Minh gia. Nhưng Minh Chỉ Ý không phải đứa trẻ được nhặt về như mọi người nghĩ.

Cô là con gái ruột của Minh phụ và người vợ đầu đã mất.

Nói cách khác, Minh Chỉ Ý không phải thiên kim giả.

Cô là con gái bị biến thành giả để Minh Khải dễ thao túng quyền thừa kế từ mẹ cô.

Minh Chỉ Ý đọc báo cáo ba lần.

Không khóc.

Không cười.

Chỉ thấy mệt.

Một đời trước, cô bị mắng là kẻ chiếm chỗ. Kiếp này cô chuẩn bị tinh thần làm người ngoài. Kết quả cuối cùng nói với cô: tất cả đau khổ kia vốn không cần xảy ra.

Lục Hoài Sâm ngồi cạnh cô. “Muốn về Minh gia không?”

“Không.”

Câu trả lời rất nhanh.

Gia đình không phải nơi có tên trên giấy xét nghiệm. Nếu ADN đủ làm nhà, bệnh viện giám định đã thành khu dân cư cao cấp.

Minh phụ gọi điện.

Minh Chỉ Ý nhìn màn hình rất lâu mới nghe.

Đầu dây bên kia, ông im lặng một lúc. “Chỉ Ý... ba xin lỗi.”

Ba chữ ấy đến muộn hai đời.

Cô hỏi: “Ba xin lỗi vì không biết, hay vì biết quá muộn?”

Minh phụ nghẹn.

“Ba... ba bị chú con lừa. Ba không nghĩ...”

“Ba không nghĩ vì ba không muốn nghĩ,” cô nói. “Khi họ nói con không phải con gái ba, ba tin rất nhanh. Khi con nói con bị hại, ba nghi rất lâu.”

Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng thở nặng.

Minh Chỉ Ý không khóc. Cô từng cần ông ôm cô, từng cần ông nói “con là con gái ba”. Nhưng đứa trẻ cần câu đó đã chết trong kho đạo cụ kiếp trước rồi.

Người sống lại bây giờ không thể thay nó nhận bù.

“Con sẽ tham gia họp báo,” cô nói. “Vì sự thật. Không phải vì Minh gia.”

Chiều hôm đó, Minh Khải bị bắt để điều tra. Minh Vãn ra trình diện, khai những gì mình biết. Tần Nghiên cũng làm chứng sau khi tỉnh lại.

Họp báo tổ chức sau ba ngày.

Minh phụ đứng trước truyền thông, công bố kết quả ADN thật, xin lỗi Minh Chỉ Ý. Minh phu nhân khóc. Minh Vãn cúi đầu. Minh Chỉ Ý đứng bên cạnh, váy đen, mặt bình tĩnh.

Phóng viên hỏi: “Minh tiểu thư, cô có tha thứ cho gia đình không?”

Cả hội trường im.

Minh Chỉ Ý cầm micro. “Tha thứ là chuyện riêng. Sự thật là chuyện chung. Hôm nay tôi đến để nói sự thật.”

“Vậy sau này cô có quay về Minh gia?”

Cô nhìn xuống hàng ghế đầu.

Lục Hoài Sâm ngồi đó, vest đen, ánh mắt yên lặng đặt trên cô. Không thúc ép, không thay cô quyết định. Chỉ ở đó.

Minh Chỉ Ý mỉm cười.

“Tôi có nhà rồi.”

Hot search lại nổ.

Lần này, cô không tắt điện thoại.

Cô đọc vài bình luận, thấy có người xin lỗi vì từng mắng cô. Có người nói thương cô. Có người vẫn nghi ngờ cô diễn. Rất bình thường. Internet không phải tòa án, càng không phải phòng trị liệu.

Tối đó, cô về nhà.

Lục Hoài Sâm đang chờ ở cửa.

“Về nhà rồi?” anh hỏi.

Minh Chỉ Ý nhìn anh, bỗng thấy sống mũi cay.

“Ừ,” cô nói. “Về nhà rồi.”

Cô Vợ Tái Sinh Không Dễ Chọc

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn