Chương 1 · Đề nghị bất thường

Vệ Tiểu Nhã đã ngồi ngoài phòng họp A-203 được mười hai phút và đang cân nhắc xem liệu mình có nên thêm vào CV một dòng kỹ năng mới không: "Chờ đợi giỏi, không hỏi tại sao."

Cuộc họp được xếp lịch lúc chín giờ. Đồng hồ trên điện thoại hiện 9:12. Cô không phải kiểu người đến sớm — cô đến đúng giờ, và "đúng giờ" với Vệ Tiểu Nhã là tám phút năm mươi chín giây trước. Đủ sớm để không bị gọi là muộn, đủ trễ để không phải là người đầu tiên phá vỡ im lặng trong phòng họp trống.

Nhưng hôm nay lịch chỉ ghi: "Họp riêng, A-203, 9:00, Lâm tổng." Không danh sách người tham dự. Không chủ đề cụ thể.

Cô nhìn xuống xấp báo cáo tài chính quý bốn vừa in xong còn ấm trên tay. Mực in mới có mùi không tệ — không thơm như cà phê, nhưng ít nhất nó khiến buổi sáng có chút sắc thái gì đó chuyên nghiệp.

"Báo cáo Q4 hả?"

Tiếng nói đến từ bên trái. Cô quay sang.

Tề Mộc — trợ lý của CEO — đứng tựa tường cách cô hai bước, tay cầm iPad mỏng, mắt nhìn màn hình. Không nhìn cô. Câu hỏi của anh nghe nhẹ như nhận xét thời tiết.

"Đúng," Tiểu Nhã đáp.

"Lâm tổng không cần Q4 hôm nay."

Cô nhìn anh. "Vậy tôi được gọi vào để làm gì?"

Tề Mộc lật trang trên iPad. "Chúc mừng."

Tiểu Nhã mở miệng định hỏi — thì cửa phòng A-203 vừa mở. Trợ lý lễ tân ló đầu ra, nhìn cô: "Cô Vệ, mời vào ạ."

Cô quay lại nhìn Tề Mộc. Anh vẫn nhìn iPad. Mặt bình thản như người đang chờ xe buýt.

Cô bước vào.

***

Phòng họp A-203 là phòng họp nhỏ nhất tầng hai mươi mốt, thường dùng cho các cuộc trao đổi một-một không cần máy chiếu. Bàn dài, ghế da đen, cửa sổ kính nhìn ra phía đông thành phố. Lúc chín giờ sáng, ánh nắng đổ nghiêng vào đúng một góc bàn, tạo ra đường sáng mà ai ngồi sai chỗ sẽ bị chói mắt suốt cuộc họp.

Lâm Tư Phàm ngồi ở đầu bàn không bị chói.

Anh mặc vest đen, cà vạt tối màu, tóc đen chải gọn. Ba mươi tuổi, chiều cao khoảng một mét tám, gương mặt sắc theo kiểu mà đồng hồ và kiến trúc thường được mô tả: cân đối đến mức không còn gì để nói thêm. Anh không nhìn lên khi cô vào — đang xem tài liệu trên bàn.

Vệ Tiểu Nhã bước vào, đặt xấp báo cáo xuống mặt bàn. Ngồi đối diện. Chờ.

Hai giây. Anh ngẩng đầu.

"Tôi cần cô nghe một đề nghị," anh nói. Không chào. Không hỏi cô có khỏe không. Lâm Tư Phàm nói chuyện như người lái máy bay trên đường băng — không phải vì thô lỗ, mà vì không còn chỗ cho thứ không cần thiết.

"Nghe," Tiểu Nhã nói.

Anh đẩy tập tài liệu sang phía cô.

Cô nhìn xuống. Bìa ngoài trống, không tiêu đề. Mở ra — trang đầu là profile cá nhân của cô, ảnh thẻ từ hồ sơ nội bộ, họ tên, chức vụ, thâm niên ba năm với tập đoàn Lâm Thị. Trang hai là một bản phác thảo thỏa thuận dài năm trang, chưa điền tên.

Tiêu đề trang hai: "Hợp đồng thỏa thuận tạm thời — Quan hệ hôn nhân trước công chúng."

Tiểu Nhã đọc. Không đổi sắc mặt.

Anh bắt đầu trình bày — giọng bằng phẳng, rõ ràng từng chữ, như đang báo cáo số liệu doanh thu.

Gia đình anh đã sắp xếp một cuộc hôn nhân với con gái của tập đoàn Trịnh Gia từ ba năm trước. Điều đó sẽ diễn ra vào cuối năm nếu anh không xuất hiện với người khác trước. Anh không muốn cưới người mình không biết. Anh cũng không muốn dùng bất kỳ mối quan hệ tình cảm thật nào vào mục đích này. Cô là người anh đánh giá đủ thông minh để hiểu, đủ chuyên nghiệp để không phức tạp hóa, và đủ độc lập để không bị ảnh hưởng về sau.

"Thời gian: ba tháng. Kết thúc tự nhiên bằng quyết định chung. Cô sẽ được tăng lương bốn mươi phần trăm, một khoản thưởng cuối hợp đồng, và quyền truy cập hệ thống cấp độ giám đốc trong thời gian hiệu lực." Anh dừng. "Đó là phần tôi đề xuất. Cô có câu hỏi không?"

Tiểu Nhã ngồi yên thêm ba giây.

Rồi cô hỏi: "Anh đang đề nghị tôi hay phỏng vấn tôi?"

Lâm Tư Phàm nhìn cô lần đầu thực sự kể từ đầu cuộc họp. "Cả hai."

"Vậy tôi có thể từ chối không?"

"Có."

"Và nếu tôi từ chối, sẽ không có hậu quả với công việc hiện tại của tôi?"

Anh không chớp mắt. "Không."

Cô gật đầu nhẹ. Cúi xuống đọc lại tài liệu.

Bên ngoài cửa sổ, thành phố đang ở đỉnh giờ cao điểm sáng — xe cộ, tiếng còi xa, ánh nắng trên kính các tòa nhà. Trong phòng họp A-203, im lặng đặc đến mức tiếng lật trang của Tiểu Nhã nghe rõ từng tờ.

Trong đầu cô thì không im lặng chút nào.

Quyền truy cập hệ thống cấp độ giám đốc.

Đó là thứ cô đã cần từ tám tháng trước. Kể từ khi Lý Hào — CFO cũ, người vừa bị sa thải vì lý do "tái cơ cấu nhân sự" — rời khỏi tập đoàn và mang theo một gói dữ liệu tài chính chôn trong hệ thống nội bộ. Cô biết gói đó tồn tại vì cô là người lập nó. Cô cũng biết nó chứa thứ gì: bằng chứng tham nhũng của chính Lý Hào, và một số hồ sơ liên quan đến cô từ trước khi vào tập đoàn — thứ mà nếu rơi vào tay sai người, sẽ rất khó giải thích.

Lý Hào đã biết cô không thể lấy lại mà không có quyền hạn cao hơn. Đó là lý do ông ta để lại. Một thứ bảo hiểm im lặng.

Tám tháng qua, cô đã thử bảy cách khác nhau. Không cách nào đủ.

Ba tháng với quyền truy cập cấp giám đốc thì đủ.

Cô nhìn lên. "Tôi có điều kiện."

"Nghe đây," Lâm Tư Phàm nói — không phải ra lệnh, chỉ là xác nhận anh đang lắng nghe.

"Một: tôi sẽ soạn thêm điều khoản vào hợp đồng trước khi ký. Hai: trong ba tháng, công việc của tôi không bị can thiệp. Ba: sau khi kết thúc, không ai trong công ty được biết lý do thật." Cô đặt tài liệu xuống. "Anh đồng ý những điều đó thì tôi đồng ý."

Lâm Tư Phàm nhìn cô thêm một chút. Anh không cần suy nghĩ lâu — cô thấy điều đó từ cách anh không do dự.

"Được," anh nói. "Tối nay, bảy giờ. Tôi sẽ gửi địa điểm."

Cô đứng dậy, lấy xấp báo cáo.

"À — báo cáo Q4 tôi mang về nhé. Anh không cần hôm nay mà."

Anh nhìn xấp giấy trong tay cô. Một khoảnh khắc rất ngắn, cái gì đó thoáng qua mặt anh — không hẳn là cười, nhưng không phải không có gì.

"Cô giữ lấy."

***

Tề Mộc vẫn đứng bên ngoài khi cô bước ra.

Cô dừng lại trước mặt anh.

"Anh nói chúc mừng trước khi tôi vào," cô nói. "Vì sao?"

Tề Mộc lật trang trên iPad. "Chúc mừng," anh lặp lại, lần này trông như câu chào kết thúc cuộc trò chuyện.

Tiểu Nhã nhìn anh ba giây. Anh không nhìn lại.

Có ba cách giải thích cho việc anh biết kết quả trước khi cô vào. Một: anh nghe lén nội dung cuộc họp — khó xảy ra ở tập đoàn có hệ thống cách âm cấp cao. Hai: Lâm Tư Phàm nói với anh về kế hoạch này từ trước — điều đó có nghĩa Tề Mộc biết cô sẽ đồng ý. Ba: anh đã biết từ lâu hơn cô nghĩ, vì lý do nào đó không phải từ Lâm Tư Phàm.

Không có đủ dữ liệu để chọn phương án nào. Tạm thời cất lại.

Cô bước vào thang máy. Ấn tầng mười lăm.

Trong bốn mươi giây thang máy chạy xuống, cô đứng nhìn vào gương thang máy và nhẩm lại danh sách: quyền truy cập hệ thống cấp giám đốc, ba tháng, hồ sơ Lý Hào, mã khóa folder Archive_Legacy.

Khả thi.

Cửa thang máy mở. Cô bước ra hành lang tầng mười lăm, về phòng làm việc của mình — một góc nhỏ cạnh cửa sổ nhìn ra tòa nhà đối diện. Đồng nghiệp đang bắt đầu ngày làm việc, tiếng bàn phím, tiếng cà phê rót, tiếng ai đó cười vì một cái meme trên điện thoại.

Tiểu Nhã ngồi xuống ghế. Mở laptop. Mở tài liệu báo cáo Q4.

Rồi mở thêm một tab mới, gõ vào ô tìm kiếm nội bộ: "Cấu trúc phân quyền hệ thống — cấp giám đốc."

Đọc. Gật đầu nhẹ. Đóng tab.

Được rồi. Kế hoạch bắt đầu từ tối nay.

***

Lúc mười hai giờ trưa, điện thoại cô rung.

Hứa Lan: "Mày có rảnh ăn trưa không? Tao vừa làm quá tay bánh nướng, mình ăn không hết."

Tiểu Nhã nhìn màn hình. Hứa Lan là bạn thân từ đại học, hiện chạy tiệm cà phê nhỏ ở quận cũ. Cô có thói quen nói "làm quá tay" để gọi Tiểu Nhã đến mà không phải thừa nhận đang nhớ bạn.

Tiểu Nhã nhắn lại: "Được."

Tiệm cà phê Hứa Lan nằm ở góc phố, tên "Cà Phê Ổn Là Được" — cái tên mà khách hàng lần đầu đến thường cười, lần thứ hai đến thì hiểu tại sao nó đúng. Không phải cà phê ngon nhất thành phố. Không phải tệ nhất. Ổn là được.

Hứa Lan đang đứng sau quầy khi Tiểu Nhã vào, tóc búi xơ xơ, tạp dề trắng dính bột. Cô liếc sang, nói không ngừng tay cắt bánh: "Ngồi đi, tao rót cà phê."

Tiểu Nhã ngồi xuống chiếc ghế gỗ quen thuộc. "Lan."

"Ừ."

"Tao vừa nhận lời kết hôn với ông chủ."

Tiếng dao cắt bánh dừng lại.

Im lặng ba giây — đủ lâu để Tiểu Nhã biết Hứa Lan đang xử lý thông tin theo cách riêng, tức là xếp nó vào danh mục "những thứ tao đã nghi từ lâu rồi" hoặc "những thứ tao cần thêm dữ liệu để xử lý."

"Ông chủ nào," Hứa Lan hỏi. Không phải câu hỏi — là xác nhận.

"Lâm Tư Phàm. CEO tập đoàn Lâm Thị. Nơi tao làm việc ba năm nay."

"Thì biết rồi." Hứa Lan đặt dao xuống. Quay sang nhìn bạn mình với ánh mắt của bác sĩ đang nghe bệnh nhân mô tả triệu chứng bất thường. "Hôn nhân thật hay hôn nhân giả?"

"Hợp đồng. Ba tháng."

"Mày muốn gì từ chuyện này?"

Tiểu Nhã: "Quyền truy cập hệ thống."

Hứa Lan nhìn cô ba giây nữa. Rồi quay lại rót cà phê, bình thản như vừa được nghe dự báo thời tiết. "Tao mở thêm một bàn ghế, phòng khi mày cần chỗ trốn."

"Tao không bỏ trốn."

"Mày chưa bao giờ ở chung nhà với người thông minh hơn tao." Hứa Lan đặt ly cà phê xuống trước mặt cô. "Tao nói từ kinh nghiệm cá nhân: sống gần người thông minh, bí mật của mày tự nhiên có xu hướng... rò rỉ."

"Chúng tao không ở chung nhà."

"Giờ thì chưa." Hứa Lan cắt bánh tiếp, mặt thản nhiên đến mức đáng ngờ. "Nhưng mày có đọc phần nhỏ chữ không?"

Tiểu Nhã cầm ly cà phê. Nhấp một ngụm. Không trả lời.

Hứa Lan cười — nụ cười của người biết mình đúng nhưng sẽ không nói thêm vì nói thêm không cần thiết. "Thôi ăn bánh đi."

***

Tối hôm đó, Lâm Tư Phàm gửi địa điểm: nhà hàng Tĩnh Viên, tầng hai mươi ba tòa nhà Thương Mại Trung Tâm. Kín đáo, không nổi tiếng với truyền thông, bàn riêng có vách ngăn.

Tiểu Nhã đến đúng giờ. Đem theo laptop và một quyển sổ nhỏ.

Lâm Tư Phàm đang ngồi chờ với một tách cà phê đen chưa uống.

"Cà phê lạnh rồi," Tiểu Nhã nhận xét khi ngồi xuống, nhìn màu cà phê đậm đặc không có hơi bốc.

"Tôi quen."

"Uống cà phê lạnh là sở thích hay thói quen?"

"Thói quen." Anh nhìn quyển sổ trên tay cô. "Cô chuẩn bị gì đó?"

"Danh sách điều khoản." Cô mở sổ. "Bắt đầu không?"

Lâm Tư Phàm nhìn cô thêm một giây — ánh mắt không đọc được, không ấm cũng không lạnh, chỉ như người đang đánh giá tình huống trước khi hành động. Rồi anh gật đầu.

"Bắt đầu."

Điều Khoản Ngoại Lệ

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

← Trước
Sau