Chương 2 · Điều khoản

Ủng Hộ Truyện

Nhấn vào để đọc tiếp
hoặc chờ 10 giây

10sec

https://shopee.vn

Nhà hàng Tĩnh Viên vào bảy giờ tối có chất lượng im lặng đặc biệt — kiểu im lặng của nơi mà tiền đã trả cho việc không bị làm phiền. Bàn riêng của họ nằm cuối hành lang, có vách ngăn bằng kính mờ và rèm lụa. Bên ngoài, thành phố lên đèn từng tòa nhà một.

Tiểu Nhã mở quyển sổ. Lâm Tư Phàm mở laptop.

"Tôi đề xuất bảy điều khoản," cô nói.

Anh nhìn quyển sổ. "Bảy."

"Đúng."

"Tôi có ba."

Cô ngừng viết. "Ba đổi bảy không công bằng."

"Ba của tôi bao quát hơn bảy của cô."

"Anh nói vậy trước khi nghe bảy của tôi."

"Tôi đoán."

"Anh kiêu ngạo hay anh đúng?"

Lâm Tư Phàm nhìn thẳng cô. "Thường thì cả hai."

Tiểu Nhã nhìn anh thêm một giây. Rồi tiếp tục viết, không phát biểu thêm về câu trả lời đó — vì thực ra nó không sai hoàn toàn.

***

Điều khoản đầu tiên: không xâm phạm không gian riêng.

"Nghĩa là?" Anh gõ lên laptop.

"Nghĩa là không vào phòng khi không được mời. Không đọc điện thoại hoặc email cá nhân. Không hỏi về lịch cá nhân ngoài những dịp công khai cần phối hợp."

"Điều đó tôi cũng muốn."

"Vậy thì cả hai đều ghi vào."

Anh gõ. Cô ghi.

Điều khoản thứ hai: quyền ra vào văn phòng tự do không bị hỏi.

Anh dừng gõ. "Cô đang ở đó làm việc. Việc ra vào tự nhiên là quyền của nhân viên."

"Đúng. Nhưng trong ba tháng tới, cô Vệ — vợ giả của CEO — sẽ được nhìn khác với cô Vệ nhân viên phân tích tài chính. Tôi cần đảm bảo quyền làm việc của tôi không thay đổi vì vai diễn."

Lâm Tư Phàm gõ thêm. "Hợp lý."

Điều khoản thứ ba: không phát ngôn thay cô trước công chúng.

"Anh không được trả lời phỏng vấn về tôi mà không hỏi trước. Không được giới thiệu tôi theo cách không nhất quán với những gì tôi đồng ý."

"Tôi không có thói quen nói thay người khác."

"Tốt. Thì ghi vào."

Điều khoản thứ tư: hợp đồng kết thúc đúng ba tháng, không gia hạn một chiều.

"Nếu cần gia hạn," anh hỏi, "hai bên phải đồng ý?"

"Đúng. Và tôi có quyền từ chối mà không cần giải thích."

Anh gõ, không bình luận.

Điều khoản thứ năm: chức vụ và công việc hiện tại được giữ nguyên sau khi kết thúc hợp đồng.

"Điều đó đương nhiên," Lâm Tư Phàm nói.

"Tôi biết. Nhưng tôi muốn nó nằm trong văn bản."

"Cô không tin tôi."

"Tôi không quen tin vào những thứ không viết ra giấy." Cô nhìn anh thẳng. "Kể cả với người tôi tin."

Một khoảng lặng ngắn. Anh gõ.

Điều khoản thứ sáu: gia đình anh không can thiệp vào công việc của cô trong thời gian hợp đồng.

"Ý cô là?"

"Ý tôi là: nếu mẹ anh muốn tôi nghỉ làm để đi mua sắm, hoặc bất kỳ thành viên nào của gia đình anh có yêu cầu can thiệp vào thời gian làm việc của tôi — anh chịu trách nhiệm xử lý, không phải tôi."

Lâm Tư Phàm nhìn cô. Không rõ anh nghĩ gì, nhưng anh gõ.

Rồi cô viết xuống dòng tiếp theo trong sổ, dừng lại, nhìn nó — rồi gấp quyển sổ lại.

"Điều khoản bảy?" anh hỏi.

"Chưa cần thiết khai báo lúc này."

Anh ngước nhìn. "Đây là hợp đồng, không phải bài kiểm tra."

"Đúng. Và điều khoản bảy sẽ không vi phạm bất kỳ điều khoản nào khác. Anh có thể tin tôi hoặc không ký."

Lúc này không gian nhà hàng Tĩnh Viên bỗng trở nên rất yên tĩnh theo cách riêng của nó. Phục vụ đứng ngoài rèm, không bước vào.

Lâm Tư Phàm nhìn cô. Cô nhìn lại anh. Không ai chớp mắt trước.

Rồi anh quay sang laptop, tiếp tục gõ — để một ô trắng cho điều khoản bảy.

"Ba điều khoản của tôi," anh nói.

***

Ba điều khoản của Lâm Tư Phàm gọn hơn của cô, nhưng mỗi điều có trọng lượng riêng.

Thứ nhất: không tiết lộ thỏa thuận với bên ngoài.

"Bao gồm cả người thân và bạn bè?" Tiểu Nhã hỏi.

"Bao gồm tất cả."

Cô nhìn anh. "Tôi có một người bạn thân tôi tin tuyệt đối."

"Cô có chắc họ cũng tin tuyệt đối với người khác không?"

Tiểu Nhã nghĩ đến Hứa Lan — người chưa bao giờ buôn chuyện trong đời, không phải vì đức hạnh mà vì quá bận rang cà phê. "Chắc."

"Vậy thì anh ấy hoặc cô ấy biết là được. Không ai khác."

"Cô ấy." Tiểu Nhã ghi vào sổ.

Thứ hai: trong các sự kiện công khai, duy trì hình ảnh cặp đôi nhất quán.

"Nhất quán nghĩa là gì theo định nghĩa của anh?"

"Nghĩa là không để người quan sát bên ngoài có lý do nghi ngờ. Không cần diễn xuất phức tạp — chỉ cần không có mâu thuẫn rõ ràng."

"Anh định nghĩa khá rộng."

"Cô muốn hẹp hơn?"

Cô nghĩ một chút. "Không. Rộng thì linh hoạt hơn." Cô ghi.

Thứ ba: toàn bộ các quyết định tài chính phát sinh từ thỏa thuận này phải qua anh phê duyệt.

Tiểu Nhã nhìn anh. "Anh lo tôi tiêu tiền?"

"Tôi lo mọi thứ có thể kiểm soát được."

"Điều khoản ba thực ra là anh cần cảm giác kiểm soát."

Anh không trả lời. Đẩy bút sang cô.

Cô nhìn cây bút. Nhìn tài liệu. Ký.

***

Phục vụ mang thức ăn vào. Họ ăn trong im lặng phần lớn thời gian — không phải im lặng khó chịu, mà là loại im lặng của hai người không cần lấp đầy bằng lời nói.

Giữa bữa, Tiểu Nhã mở laptop kiểm tra email công việc. Có một tin nhắn nội bộ về việc cập nhật hệ thống lưu trữ quý ba.

"Anh có thể gửi tôi quyền truy cập thử nghiệm hệ thống không?" cô hỏi, không nhìn lên. "Trước khi hợp đồng chính thức có hiệu lực."

"Để làm gì?"

"Để kiểm tra xem quyền truy cập cấp giám đốc bao gồm những phân vùng nào. Tôi muốn biết mình có gì trước khi bắt đầu."

Lâm Tư Phàm mở laptop của mình. Gõ vài dòng. "Tôi gửi ID tạm thời. Chỉ dùng được hai mươi bốn giờ."

Cô nhận email, mở hệ thống, duyệt qua cấu trúc thư mục. Dừng lại ở một nhánh.

"Folder Archive_Q3_Legacy trong nhánh tài chính nội bộ — anh có muốn tôi tổng hợp nội dung không? Trông như dữ liệu tồn đọng từ hệ thống cũ."

Lâm Tư Phàm ngừng ăn.

"Cô biết tên folder đó từ đâu?" Anh hỏi — giọng không thay đổi, nhưng chú ý hơn một chút.

Tiểu Nhã nhìn lên, tự nhiên hoàn toàn. "Tôi đọc tài liệu nội bộ nhiều. Tên folder hay xuất hiện trong các báo cáo tham chiếu."

Anh nhìn cô thêm một giây. Rồi quay lại bữa ăn. "Không cần tổng hợp. Tôi tự xử lý."

"Được." Cô đóng tab. Tiếp tục ăn.

Trong lòng cô, một dòng chữ nhỏ ghi: *Anh chú ý. Cần cẩn thận hơn.*

Đó không phải tên folder xuất hiện trong báo cáo tham chiếu nào. Đó là tên folder cô tự đặt ba năm trước, khi còn làm việc cho bên kia.

***

Mười giờ tối, cô về căn hộ mà Lâm Tư Phàm sắp xếp theo hợp đồng — tầng mười hai của một tòa nhà hai mươi phút lái xe từ văn phòng. Nhỏ, sạch, đủ tiện nghi. Không cần cô ở cùng nhà anh, chỉ cần một địa chỉ chung để đăng ký hộ khẩu tạm nếu cần.

Cô đặt túi xuống. Ngồi xuống sàn gỗ tựa lưng vào sofa, mở điện thoại.

Có một tin nhắn từ số lạ. Nhận lúc 9:47 tối, khi cô đang ở nhà hàng.

*"Cô đã quay lại. Tôi đang chờ."*

Mười hai ký tự. Không tên. Số không lưu trong danh bạ.

Tiểu Nhã nhìn tin nhắn lâu hơn cần thiết — không phải vì cô không hiểu ý nghĩa, mà vì cô đang xác nhận lại xem mình hiểu đúng không.

Hiểu đúng rồi.

Cô tắt màn hình. Xóa tin nhắn. Chặn số.

Rồi ngồi trong bóng tối một lúc, nhìn ra cửa sổ thành phố lên đèn.

Kế hoạch A vẫn còn hiệu lực. Kế hoạch B — cô đang viết trong đầu.

Và đã có thêm một biến số.

***

Sáng hôm sau, Lâm Tư Phàm ngồi trong văn phòng lúc tám giờ sáng, tách cà phê đen nguội trên bàn, nhìn bản hợp đồng đã in ra.

Tất cả điều khoản đều có nội dung — trừ điều khoản bảy. Ô trắng nằm giữa trang, có dòng gạch chân bên dưới nhưng không chữ nào.

Anh không ghét điều đó.

Điều anh ghét là việc anh nhận ra mình không ghét điều đó.

Điện thoại rung. Tề Mộc: "Lâm tổng, gia đình Trịnh hỏi về lịch gặp tháng sau."

Anh nhìn bản hợp đồng thêm một giây. Rồi nhắn lại: "Nói với họ tôi đã có kế hoạch khác."

Đặt điện thoại xuống. Uống ngụm cà phê lạnh.

Đúng như thói quen.

Điều Khoản Ngoại Lệ

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...