Ba tuần sau.
Phòng họp hội đồng quản trị. Bàn dài bằng gỗ sẫm, ghế da đen, cửa sổ kính nhìn ra thành phố giữa buổi sáng. Mười hai người ngồi quanh bàn — thành viên hội đồng, luật sư, và ở hai đầu đối diện: Lâm Tư Phàm và Lâm Kiến Hòa.
Tiểu Nhã không có mặt trong phòng họp. Cô đang ở tầng mười lăm, trong phòng kỹ thuật tài chính, hoàn thành phần việc cuối cùng của điều khoản bảy.
Trong phòng họp, không ai hét. Không ai đập bàn. Cuộc họp hội đồng quản trị của một tập đoàn niêm yết không diễn ra như phim truyền hình — nó diễn ra như một phẫu thuật: chính xác, lạnh lùng, và quyết định xong trước khi bắt đầu.
Lâm Tư Phàm đặt tài liệu lên bàn.
Không phải một tài liệu — bốn tập, mỗi tập có dấu xác nhận của phòng pháp lý. Tập một: kế hoạch dàn dựng vụ Minh Thịnh, với email gốc và chuỗi liên lạc. Tập hai: hợp đồng thuê Vệ Tiểu Nhã năm 2021, ký tên Lâm Kiến Hòa. Tập ba: bằng chứng tham nhũng của Lý Hào, kèm phân tích dòng tiền. Tập bốn: đánh giá độc lập của luật sư bên ngoài về toàn bộ vụ việc.
Ông Kiến Hòa ngồi nhìn bốn tập tài liệu. Không có vẻ sốc — người chờ đợi lâu thường không sốc khi điều họ chờ cuối cùng xảy ra.
"Mày lấy từ đâu?" ông hỏi — lần này dùng "mày" không phải vì thân mật, mà vì lớp vỏ lịch sự đã không cần thiết nữa.
"Không quan trọng."
"Con bé đó—"
"Không phải đề tài hôm nay." Lâm Tư Phàm cắt ngắn — giọng không tức, không gay gắt. Chỉ là không để câu đó tiếp tục. "Hôm nay chúng ta nói về hai lựa chọn. Chú tự nguyện rút lui khỏi hội đồng và bàn giao các quyền liên quan theo thỏa thuận có lợi cho cả hai bên. Hoặc hội đồng bỏ phiếu dựa trên tài liệu này."
Ông Kiến Hòa nhìn cháu trai. Nhìn lâu — nhìn theo cách người ta nhìn khi đang tìm một lỗ hổng và không tìm thấy.
"Cháu không tức với chú à?" ông hỏi — không phải khiêu khích, là hỏi thật.
"Có." Anh nói thật. "Nhưng tức không giải quyết được gì."
"Cháu giống cha cháu," ông Kiến Hòa nói khẽ — không hẳn là khen, không hẳn là chê. Chỉ là nhận xét.
"Cảm ơn chú." Anh đẩy bản thỏa thuận tự nguyện sang phía ông. "Chú muốn luật sư xem qua trước không?"
Ông Kiến Hòa nhìn tờ giấy. Nhìn phòng họp. Nhìn những khuôn mặt xung quanh bàn — những người đã làm việc ở đây trước ông và sẽ còn ở đây sau ông.
Rồi ông cầm bút.
Ký.
Đứng dậy. Ra về. Không nói thêm.
Cửa phòng họp đóng lại.
Không ai vỗ tay. Không ai thở phào. Cuộc họp tiếp tục — còn ba mục nghị sự khác trong ngày.
***
Buổi chiều, Lâm Tư Phàm tìm Tề Mộc trong văn phòng.
Họ đứng cạnh cửa sổ, thành phố bên dưới. Không ngồi — cuộc trò chuyện này không cần bàn ghế.
"Anh sắp xếp tất cả từ đầu," anh nói.
Tề Mộc không phủ nhận. "Đúng."
"Kể từ khi nào anh nghĩ đến việc này?"
"Kể từ khi tôi biết cô ấy là ai. Và kể từ khi tôi biết Lâm Kiến Hòa vẫn đang chờ." Tề Mộc nhìn ra ngoài. "Hai vấn đề sẽ va vào nhau. Câu hỏi là va vào nhau theo cách nào."
"Anh muốn chúng va theo cách anh kiểm soát."
"Tôi muốn chúng va theo cách mà kết quả tốt nhất có thể xảy ra." Anh nhìn anh chủ. "Không phải cách tôi kiểm soát. Tôi không kiểm soát được nhiều thứ trong chuyện này hơn anh tưởng."
"Anh kiểm soát thời điểm tôi biết về cô ta."
"Tôi kiểm soát điều đó một phần." Tề Mộc xoay người nhìn thẳng. "Phần còn lại — cô ấy đưa ra lựa chọn của mình. Anh đưa ra lựa chọn của anh. Tôi không kiểm soát được điều đó."
Lâm Tư Phàm nhìn trợ lý của mình — người đã làm việc cùng anh bảy năm, người đã giữ điều này suốt ba năm không nói, và người — anh nhận ra bây giờ — đã làm tất cả những điều đó không phải để thao túng, mà vì anh ta tin vào một kết quả mà anh ta không thể nói ra.
"Lần sau," anh nói, "anh muốn làm gì thì hỏi tôi trước."
Tề Mộc cúi đầu nhẹ. "Được. Tôi xin lỗi."
Im lặng.
"Cô ấy đang ở đâu?"
"Tầng mười lăm. Xong việc rồi, đang thu dọn."
Anh gật đầu. Đi ra.
***
Tiểu Nhã đang xếp hồ sơ vào túi khi anh đứng ở cửa phòng kỹ thuật.
Cô nhìn lên. Nhìn anh. Nhìn biểu cảm của anh — loại biểu cảm mà người kiểm soát rất giỏi trông như thế nào khi đã quyết định thả bỏ kiểm soát một chút.
"Xong họp chưa?" cô hỏi.
"Xong."
"Kết quả?"
"Chú tôi tự nguyện rút lui."
Cô gật đầu. Tiếp tục xếp hồ sơ. Không hỏi thêm — không phải vì không quan tâm, mà vì câu trả lời đó đã đủ.
Anh bước vào. Ngồi xuống ghế cạnh bàn cô — không hỏi xem có thể ngồi không.
"Cô định đi?"
"Hợp đồng hết hạn hôm qua." Cô nhìn lên. "Tôi ở thêm một ngày để xong việc."
"Điều khoản bảy."
"Đúng."
"Giờ xong rồi."
"Đúng."
Anh nhìn cô thu dọn — từng tập giấy, từng chiếc bút, ngăn nắp và không luyến tiếc như người đã sẵn sàng từ trước. Anh quan sát điều đó và không thích cảm giác của mình khi quan sát nó.
"Tôi có đề nghị mới," anh nói.
Tiểu Nhã dừng lại. Nhìn anh.
"Không có hợp đồng," anh nói.
Cô không nói gì trong ba giây.
"Tôi chọn tin cô," anh tiếp tục. Giọng bằng phẳng như thường — không phải vì không có cảm xúc, mà vì anh không biết cách nói chuyện quan trọng theo cách khác. "Không phải vì cô không thể hại tôi. Mà vì người có thể hại mà không hại — người đó không phải người cần phải sợ. Logic đơn giản."
"Logic của anh," cô nói.
"Cô có logic khác không?"
Tiểu Nhã nhìn anh. Nhìn khuôn mặt anh — cái khuôn mặt mà cô đã quan sát đủ lâu để biết khi nào anh đang nói thật và khi nào anh đang xử lý, và lúc này anh đang nói thật theo cách anh không có thói quen nói thật theo.
Cô đặt tập hồ sơ xuống. Xoay bút trong tay một vòng — thói quen khi đang tính.
"Logic của tôi," cô nói chậm, "là người hỏi câu đúng thường đến đúng kết luận."
"Câu đúng nào?"
"Anh hỏi tôi tại sao không phá. Không phải tại sao tôi cứu." Cô nhìn anh. "Người hỏi tại sao không phá — họ biết mặc định có thể là phá. Và họ thấy điều đó đáng ngạc nhiên. Anh thấy nó đáng ngạc nhiên, nên anh hỏi. Điều đó có nghĩa anh không mặc định nghĩ người khác xấu."
Im lặng.
"Anh hiếm," cô nói.
Lâm Tư Phàm nhìn cô. Lần đầu tiên trong cuộc trò chuyện này, trong sự đối xứng kỳ lạ của buổi chiều ánh sáng vàng trong phòng kỹ thuật tầng mười lăm, anh không biết mình đang nghĩ gì.
Và lạ thay, điều đó không làm anh bất an.
"Cô còn muốn đi không?" anh hỏi.
Tiểu Nhã nhìn túi hồ sơ trên bàn. Nhìn lại anh.
"Hỏi câu đó cho thứ gì."
"Để biết."
Cô cầm túi hồ sơ. Đứng dậy. "Anh đói không?"
Anh nhìn cô. "Đói."
"Thì đi ăn."
Họ ra khỏi phòng kỹ thuật, đi xuống hành lang. Cô đi trước một bước — không chờ anh bắt đầu, không dừng lại để nhường — như người đã quen đi một mình nhưng không bận tâm khi có người đi cạnh.
Anh đi theo.
***
Buổi tối, tiệm cà phê Hứa Lan. Đã đóng cửa với khách, chỉ còn Tiểu Nhã ngồi ở bàn góc quen thuộc, ly cà phê đã nguội, ánh đèn vàng ấm.
Hứa Lan đứng sau quầy, lau ly, liếc sang bạn mình.
"Trông mày khác."
"Khác sao?"
"Khác." Hứa Lan đặt ly xuống. "Không biết gọi là gì. Bớt... căng."
Tiểu Nhã nhìn vào ly cà phê. Không bác bỏ.
"Hợp đồng xong rồi," cô nói.
"Tao biết." Hứa Lan rót thêm cà phê cho cô. "Và ông ta đề nghị gì?"
"Không hợp đồng."
Hứa Lan dừng tay. Nhìn bạn mình. "Không hợp đồng nghĩa là gì?"
"Nghĩa là không hợp đồng." Cô cầm ly. "Không điều khoản, không thời hạn, không mục đích rõ ràng."
"Mày đồng ý?"
"Tao đi ăn tối với ông ta rồi về đây."
Hứa Lan đứng yên nhìn cô một lúc. Rồi ngồi xuống ghế đối diện — hiếm khi ngồi xuống khi tiệm đã đóng cửa.
"Mày lần đầu tiên không có kế hoạch B."
"Ừ."
"Mày ổn không?"
Tiểu Nhã nhìn lên. Nhìn bạn mình — người đã biết cô từ hai mươi tuổi, đã nghe cô kể kế hoạch A, kế hoạch B, kế hoạch C cho mọi tình huống trong suốt sáu năm.
"Ổn," cô nói.
Và lần này không cần tính toán để nói điều đó.
Hứa Lan nhìn cô thêm một giây. Rồi đứng dậy, quay lại quầy, lau tiếp ly. "Kể từ khi mày bước vào đây tối nay, mày đã mỉm cười ba lần không nhận ra mình đang cười."
"Mày đếm à."
"Tao bán cà phê. Tao quan sát người." Giọng Hứa Lan nhẹ theo cách hiếm khi nhẹ. "Mày xứng đáng có điều đó, Tiểu Nhã."
Cô nhìn xuống ly cà phê.
Không nói gì.
Nhưng lần thứ tư, cô mỉm cười.
***
Đêm đó, trong văn phòng tầng hai mươi mốt, Lâm Tư Phàm ngồi với tách cà phê còn nóng — thói quen mới từ vài tuần trở lại đây.
Mở sổ tay. Lật đến trang có hai dòng câu hỏi cũ.
*"Cô ấy muốn gì thực sự?"*
*"Và cô ấy đã ở đây trước rồi."*
Anh nhìn hai dòng. Rồi cầm bút, gạch nhẹ qua cả hai — không xóa, chỉ gạch.
Viết bên dưới, bằng chữ bình thường — không nhỏ hơn, không lớn hơn những gì cần:
*"Cô ấy muốn công bằng. Và cô ấy xứng đáng có điều đó."*
Đóng sổ. Uống cà phê.
Lấy điện thoại. Nhắn cho Tiểu Nhã: *"Sáng mai. Cà phê. Không phải hợp đồng."*
Ba dấu chấm nhấp nhô trên màn hình. Biến mất. Nhấp nhô lại.
Rồi: *"7 giờ. Dưới sảnh."*
Anh đặt điện thoại xuống.
Nhìn ra cửa sổ — thành phố về đêm, ánh đèn từng tòa nhà sáng lên theo nhịp riêng của nó. Không có mẫu chung, không có kế hoạch chung, chỉ là từng ô cửa sổ sáng theo lý do của nó.
Anh uống nốt tách cà phê.
Còn nóng.
Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...
