Chương 9 · Lâm Kiến Hòa ra tay

Cuộc gọi đến vào thứ Tư buổi sáng, lúc Lâm Tư Phàm đang trong cuộc họp ngân sách.

Tề Mộc gõ nhẹ cửa phòng họp, đưa điện thoại vào. Màn hình hiện: Lâm Kiến Hòa.

Anh nhìn tên gọi. Xin lỗi đồng nghiệp, bước ra ngoài.

"Chú."

"Tư Phàm." Giọng ông Kiến Hòa bình thản như thường — không căng thẳng, không hối hả. Kiểu giọng của người đã quyết định xong và đang thực hiện bước cuối cùng. "Cháu biết Vệ Tiểu Nhã là ai chưa?"

Anh không trả lời ngay.

"Chú muốn gặp," ông nói. "Trưa nay. Nhà hàng Hòa Phong, phòng riêng."

***

Nhà hàng Hòa Phong, mười hai giờ trưa.

Phòng riêng bày bàn cho hai người. Không có nhân viên phục vụ đứng trong phòng — ông Kiến Hòa đã dặn sẵn.

Ông ngồi đó khi Lâm Tư Phàm bước vào. Áo vest xám, tóc muối tiêu chải gọn. Nhìn cháu trai với ánh mắt của người đã đợi cuộc gặp này lâu hơn đối phương nghĩ.

Anh ngồi xuống. Không khai vị. Không rót trà.

Ông Kiến Hòa đặt lên bàn một tập hồ sơ đóng bìa.

"Mở ra xem."

Lâm Tư Phàm mở.

Trang đầu: hợp đồng thuê dịch vụ, ngày ký tháng Mười Một 2021. Bên thuê: Lâm Kiến Hòa. Bên nhận: một đơn vị tư vấn — tên đúng cái tên mà Tề Mộc đã tìm thấy, cái tên gắn với Vệ Tiểu Nhã. Mục tiêu hợp đồng ghi rõ: "Đánh giá toàn diện cấu trúc tài chính và quản trị nội bộ tập đoàn Lâm Thị, chuẩn bị tài liệu phục vụ đề xuất thay đổi cơ cấu lãnh đạo."

Lâm Tư Phàm đọc đến cuối trang. Lật sang trang hai. Trang ba. Đọc hết.

Đặt tập hồ sơ xuống.

"Chú muốn gì?" anh hỏi — giọng bằng phẳng, không run, không tức.

Ông Kiến Hòa rót trà — cho mình, không cho cháu. "Chú muốn cháu nhìn nhận thực tế." Ông nhấp trà. "Con bé đó — chú thuê nó. Nó không giao báo cáo. Nhưng nó vẫn có dữ liệu. Cháu biết điều đó không?"

"Tiếp tục."

"Dữ liệu đó — nếu dùng đúng cách — đủ để tạo ra áp lực buộc cháu nhượng bộ trong hội đồng quản trị. Chú không muốn dùng đến đó." Ông đặt tách xuống. "Chú chỉ muốn cháu đưa ra quyết định hợp lý. Đuổi con bé đó đi. Chấm dứt hợp đồng hôn nhân. Và giao lại cho chú phần quyết định dự án phía Bắc."

Lâm Tư Phàm nhìn ông.

Ông Kiến Hòa nhìn lại — ánh mắt không ác, không độc. Chỉ mệt. Mệt của người đã chờ đợi quá lâu cho điều họ tin là đúng của mình.

"Chú nghĩ tập đoàn này đáng ra là của chú," anh nói.

"Chú nghĩ chú xứng đáng được có tiếng nói nhiều hơn." Ông Kiến Hòa không phủ nhận. "Cha cháu xây nó. Chú giúp ông ấy. Cháu thừa kế nó khi chú không có lựa chọn nào khác." Một khoảng lặng. "Đó không phải về xứng đáng hay không xứng đáng. Đó là về công bằng."

Anh ngồi yên một lúc. Rồi đứng dậy, cầm tập hồ sơ.

"Cháu cần thời gian để suy nghĩ."

Ông Kiến Hòa gật đầu. "Cuối tuần này, cháu nhé."

***

Anh đến gặp Tiểu Nhã ngay chiều đó.

Không gọi trước. Gõ cửa. Cô mở — đang mặc đồ làm việc, rõ ràng vừa về đến nhà.

Anh bước vào. Đặt tập hồ sơ lên bàn.

Cô nhìn xuống. Không mở ra — cô nhìn bìa ngoài, nhận ra, rồi nhìn lên anh.

"Anh gặp chú anh."

"Đúng."

"Ông ấy đưa ra điều kiện gì?"

Anh kể. Cô nghe, không cắt ngang, không đổi sắc mặt.

Khi anh xong, im lặng kéo dài đủ lâu để cả hai nghe tiếng xe cộ dưới đường vọng lên.

"Anh chọn thế nào?" cô hỏi.

Không van xin. Không biện hộ trước. Không giải thích thêm. Cô hỏi thẳng vì cô cần biết anh là ai — không phải CEO, không phải người ký hợp đồng. Là người.

Lâm Tư Phàm nhìn cô. "Trước khi tôi chọn, tôi cần biết điều khoản bảy."

Im lặng dài hơn lần trước.

Tiểu Nhã đi đến bàn, mở ngăn kéo, lấy ra một USB và một tập in nhỏ. Đặt xuống trước mặt anh.

"Điều khoản bảy là: tôi cần quyền truy cập hệ thống cấp giám đốc để tìm lại gói dữ liệu mà Lý Hào — CFO cũ — chôn trong hệ thống khi ông ta bị sa thải." Cô nhìn thẳng anh. "Trong gói đó có bằng chứng tham nhũng của ông ta. Cũng có hồ sơ liên quan đến tôi từ trước khi vào tập đoàn — bao gồm hợp đồng thuê tôi của chú anh."

Anh nhìn USB. "Cô đã lấy được."

"Đêm qua, sau khi anh ra về."

"Và trong đó có hợp đồng đó."

"Và sao lưu bằng chứng tham nhũng của Lý Hào." Cô ngồi xuống. "Chú anh không biết tôi giữ bản sao. Ông ta nghĩ chỉ có bản gốc bị Lý Hào chôn — và ông ta tính rằng khi Lý Hào đi rồi, thứ đó biến mất theo."

Anh nhìn cô. "Cô có vũ khí chống lại chú tôi từ đầu."

"Đúng."

"Và cô không dùng."

"Chưa cần. Và tôi không muốn dùng nếu không phải."

"Tại sao không nói với tôi từ đầu?"

Cô nhìn thẳng — không phải nhìn né, nhìn như người đã chuẩn bị câu trả lời này từ lâu. "Vì nếu anh biết tôi có thứ đó, anh sẽ không biết mình đang tin tôi hay đang cần tôi. Tôi không muốn anh tin tôi vì cần."

Một khoảng lặng.

Rồi cửa mở. Không gõ.

Tề Mộc bước vào.

Lần đầu tiên trong ba năm làm việc cùng nhau, anh vào phòng không gõ cửa.

Anh đặt lên bàn một tập file thứ hai. Nhìn cả hai.

"Tôi xin lỗi vì vào như vậy. Nhưng cần phải thấy điều này ngay bây giờ."

Lâm Tư Phàm mở file.

Email nội bộ từ sáu tháng trước — gửi từ địa chỉ riêng của Lâm Kiến Hòa đến một địa chỉ bên ngoài. Nội dung: kế hoạch chi tiết dàn dựng vụ "mâu thuẫn báo cáo tài chính" với tập đoàn Minh Thịnh. Ngày giờ. Người liên lạc. Phương pháp.

Chính xác là vụ đêm mưa tuần trước.

Lâm Tư Phàm đọc xong. Đặt file xuống. Nhìn Tề Mộc.

"Anh biết điều này từ khi nào?"

"Tháng trước."

"Tại sao không báo tôi?"

Tề Mộc nhìn thẳng — không né, không xin lỗi trước. "Vì tôi cần anh và cô Tiểu Nhã ở cùng một chỗ khi tôi đưa cái này ra. Để anh thấy cả hai cùng lúc."

Lâm Tư Phàm nhìn anh. Rồi nhìn Tiểu Nhã.

"Hai người biết nhau từ trước?"

Tiểu Nhã lắc đầu. "Không. Nhưng chúng tôi biết về nhau."

"Tề Mộc biết cô từ khi nào?"

"Từ ba năm trước," Tề Mộc trả lời — bình thản, như đang báo cáo số liệu. "Khi tôi biết có người từ bên ngoài tiếp cận hệ thống tập đoàn và sau đó bịt lỗ hổng thay vì khai thác. Tôi điều tra nhưng không tìm ra danh tính. Khi cô ấy nộp đơn vào tập đoàn ba năm trước — tôi nhận ra."

"Và anh không nói với tôi."

"Không."

"Tại sao?"

Tề Mộc suy nghĩ một giây — một điều hiếm thấy ở người thường trả lời không cần nghĩ.

"Vì người cứu tập đoàn mà không lấy một xu và không để lại tên — không phải người anh cần phòng thủ. Là người anh cần hiểu." Anh ngừng. "Và để anh hiểu, anh cần thấy cô ấy trực tiếp. Không qua báo cáo của tôi."

Lâm Tư Phàm nhìn trợ lý của mình — người đã làm việc cùng anh bảy năm, người mà anh nghĩ mình hiểu rõ — và nhận ra rằng có những thứ anh chưa từng hỏi đến.

"Anh sắp xếp cho cô ấy vào tập đoàn," anh nói.

"Đúng." Tề Mộc không né. "Tôi xử lý hồ sơ tuyển dụng của cô ấy từ khâu lọc đầu tiên. Cô ấy đủ tiêu chuẩn độc lập — tôi chỉ đảm bảo hồ sơ không bị loại sớm."

"Và đề nghị hôn nhân với cô ấy — anh gợi ý."

"Không." Lần này Tề Mộc nhìn thẳng. "Đề nghị đó là của Lâm tổng. Ý tưởng của Lâm tổng, quyết định của Lâm tổng. Tôi chỉ... không phản đối."

Im lặng.

Tiểu Nhã nhìn Tề Mộc. "Anh đã biết tôi cần quyền truy cập hệ thống."

"Tôi đoán. Không chắc hoàn toàn." Anh nhìn cô. "Cô có lấy được thứ cô cần không?"

"Có."

"Tốt." Anh gật đầu nhẹ. "Thì chúng ta đã đến đây."

Cả ba người trong phòng nhỏ, cùng một lúc, đang nhìn nhau với mức độ hiểu biết về nhau khác với một giờ trước.

Lâm Tư Phàm nhìn Tề Mộc. "Gọi luật sư tập đoàn."

Nhìn Tiểu Nhã: "Lấy dữ liệu về. Hôm nay."

Rồi anh đứng dậy.

Điều Khoản Ngoại Lệ

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn