Chương 1 · Tranh Thật Trong Khung Giả

Bức tranh trị giá hai triệu tám trăm nghìn tệ đã nằm im trong phòng trưng bày với tư cách là đồ giả suốt hai tháng ba ngày trước khi có người phát hiện.

Người phát hiện là Mạnh Tiểu Yến, con gái của họa sĩ. Cô ghé thăm triển lãm cùng bạn bè, đứng trước bức tranh của cha một lúc, rồi nói: "Cái gân tay người trong tranh hơi sai."

Giám đốc bảo tàng nghe vậy thì cười.

Hai tiếng sau, họ cho người kiểm tra.

Hai tiếng rưỡi sau, Thẩm Minh Khải đến hiện trường.

---

Thẩm Minh Khải ba mươi tuổi, cảnh sát hình sự, tốt nghiệp thủ khoa nhưng không hay đem chuyện đó ra kể. Anh ta có thói quen đứng ở cửa phòng trước khi vào để nhìn tổng thể. Có thói quen gọi người bằng tên — không phải "chú" "cô" theo kiểu xã giao — và có một nụ cười mà nhiều đồng nghiệp nói là nụ cười "đang tính toán điều gì đó."

Anh ta đứng ở cửa phòng trưng bày, nhìn tổng thể. Bức tranh giả vẫn treo nguyên, chưa ai dám tháo xuống.

"Chu Tư Ninh đã có mặt chưa?" anh ta hỏi đồng nghiệp.

"Chưa. Đang trên đường."

"Gọi bảo cô ấy không cần vội. Vụ này ta xử lý được."

Đồng nghiệp nhìn anh ta với vẻ mặt giống như người biết một điều mà người kia chưa biết.

---

Chu Tư Ninh đến mười lăm phút sau, áo khoác xám, tóc buộc cao, cặp mắt nhìn thẳng kiểu người đã quyết định từ trước là sẽ không tốn thời gian cho các màn chào hỏi xã giao.

Cô đứng trước bức tranh giả hai phút mà không nói gì.

"Cô Chu," Thẩm Minh Khải gọi từ chỗ đang xem camera. "Ta đang xem hệ thống camera. Có một điểm mù ở góc tây nam khoảng ba mươi giây—"

"Kẻ làm tranh giả này thích bức tranh gốc," cô nói, không quay lại.

Anh ta dừng lại.

"Cái gân tay người trong tranh gốc bị sai — góc uốn không đúng giải phẫu," cô tiếp tục. "Người chép lại đã sửa nó. Không phải vô tình — người ta chép tranh thì chép nguyên bản, không ai tự ý sửa lỗi của họa sĩ gốc. Trừ khi người đó biết rõ về giải phẫu và cảm thấy không thể giả vờ bỏ qua cái sai đó."

Thẩm Minh Khải đến đứng cạnh cô, nhìn bức tranh.

"Họa sĩ," anh ta nói.

"Hoặc y khoa. Nhưng kỹ thuật vẽ quá tốt — họa sĩ."

Anh ta nhìn cô. "Cô đến muộn mười lăm phút và đã có kết luận về tâm lý kẻ tình nghi."

"Tôi đến đúng giờ," cô nói. "Ông nhắn sai giờ."

Giải Mã Với Anh

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

← Trước
Sau