Chương 10 · Ngọc Mất Trong Tiệc

Ba tuần sau, họ được gọi đến một biệt thự ở quận Từ Hối.

Chủ nhà là ông Liêu Kiến Quốc, bảy mươi hai tuổi, nhà sưu tập cổ vật lâu năm. Tối qua ông tổ chức bữa tối mười lăm khách, và buổi sáng phát hiện một chiếc vòng ngọc bích đời Thanh biến mất khỏi tủ kính trong phòng khách — tủ không bị phá khóa, không có dấu hiệu đột nhập, và mười lăm người khách đều là bạn bè lâu năm.

"Mười lăm người thân quen," Thẩm Minh Khải nói trong xe trên đường đến. "Vụ khó."

"Vụ dễ," Tư Ninh nói.

Anh ta nhìn cô. "Cô chưa gặp ai trong số họ."

"Tôi biết. Nhưng kẻ lấy chiếc vòng là người biết lịch trình của ông Liêu, biết vị trí tủ kính, và có đủ thời gian riêng trong phòng khách." Cô nhìn qua cửa sổ xe. "Bữa tối kéo dài bao lâu?"

"Bốn tiếng."

"Ai có lý do để ra khỏi bàn dài nhất?"

Anh ta suy nghĩ. "Người đi vệ sinh. Người nhận điện thoại ra ngoài. Người giúp chủ nhà lấy thứ gì đó trong bếp."

"Đúng." Cô quay lại nhìn anh ta. "Kẻ lấy không phải tội phạm chuyên nghiệp — chiếc vòng không có thị trường dễ bán, quá đặc trưng. Đây là người có nợ với chiếc vòng đó, hoặc có nợ với ai đó cần chiếc vòng đó."

---

Họ phỏng vấn lần lượt.

Tư Ninh ngồi im trong hầu hết các cuộc hỏi — ngồi hơi lùi, không ghi chép, chỉ nhìn. Anh ta hỏi. Cô quan sát.

Người thứ chín là Liêu Chí Minh, hai mươi chín tuổi, cháu trai của ông Liêu. Làm trong lĩnh vực tài chính, đến bữa tối một mình, rời đi sớm với lý do "có việc gấp."

Cô ghi chú nhỏ vào cạnh tên anh ta.

Sau khi kết thúc vòng phỏng vấn, cô đưa mảnh giấy cho Thẩm Minh Khải. Anh ta nhìn xuống: một cái tên, và hai chữ bên cạnh: nợ cờ bạc.

---

Liêu Chí Minh thừa nhận sau mười phút khi Thẩm Minh Khải hỏi trực tiếp — không phải vì anh ta yếu, mà vì cách anh ta được hỏi không cho anh ta chỗ để phủ nhận.

Anh ta đang nợ một khoản lớn. Chiếc vòng ngọc là thứ duy nhất anh ta biết mình có thể đặt làm tài sản thế chấp mà ông chú không phát hiện ngay.

Kết cục do gia đình tự xử lý. Không phải vụ án họ cần giải quyết thêm.

Trên đường về, anh ta nói: "Cô nói đúng. Vụ dễ."

"Nợ cờ bạc thì hành vi rất đặc trưng," cô nói. "Anh ta bứt rứt cả buổi. Nhìn đồng hồ bảy lần trong một tiếng. Không ăn nhiều dù bữa tối khá ngon."

"Cô để ý đến bữa tối ngon?"

Cô nghĩ lại. "Tôi để ý đến mọi thứ."

Anh ta cười và không nói thêm.

Giải Mã Với Anh

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn