Chương 9 · Cháo Gà Lúc Nửa Đêm

Quán cháo gà mở đến hai giờ sáng, đèn vàng ệch, ghế nhựa xanh, khách ngồi đông hơn tưởng.

Tư Ninh gọi hai tô không hỏi ý kiến anh ta. Anh ta nhìn tô cháo đặt trước mặt rồi nhìn cô, nhưng không nói gì.

Họ ăn một lúc không nói chuyện.

"Vương Tử Kiệt sẽ bị xử thế nào?" anh ta hỏi.

"Tôi không phải luật sư." Cô múc một thìa. "Nhưng nếu luật sư của anh ta làm tốt việc, bối cảnh cưỡng ép sẽ được xét đến. Không phải miễn tội — nhưng nhẹ hơn đáng kể."

"Cô nghĩ anh ta đáng được vậy không?"

Cô suy nghĩ thật sự trước khi trả lời. "Tôi không làm việc với khái niệm đáng hay không đáng. Tôi làm việc với lý do và bối cảnh." Nhìn xuống tô cháo. "Nhưng nếu phải nói thật — anh ta không phải kẻ xấu. Anh ta chỉ là người không có đủ lựa chọn."

Anh ta gật đầu, không bình luận thêm.

Đèn đường hắt vào qua ô cửa kính mờ. Bên ngoài, Thượng Hải vẫn đang thở, nhịp chậm hơn ban ngày nhưng không bao giờ thực sự dừng.

"Cô học tội phạm học ở đâu?" anh ta hỏi.

"Đại học Phúc Đán. Sau đó nghiên cứu sinh ở Anh hai năm." Cô nhìn anh ta. "Ông hỏi để biết hay để kiểm tra?"

"Để biết."

Cô để tô cháo xuống. "Tại sao?"

"Vì tôi làm việc với cô hai tuần và không biết gì về cô ngoài chuyên môn của cô." Anh ta nhún vai. "Điều đó có vẻ... lệch."

Tư Ninh nhìn anh ta một lúc. Rồi cầm thìa lên lại.

"Tôi học tội phạm học vì chị gái tôi," cô nói, giọng bình thường như đang đọc báo cáo, "bị nghi oan trong một vụ gian lận tài chính năm tôi mười bảy tuổi. Điều tra viên nhìn vào bằng chứng bề mặt và không nhìn xa hơn. Mất tám tháng để minh oan. Tám tháng mà lẽ ra có thể là ba tuần nếu ai đó chịu phân tích hành vi thay vì chỉ phân tích chứng từ."

Anh ta im lặng.

"Đó là lý do tôi làm nghề này," cô nói. "Không phức tạp hơn vậy."

"Cũng không đơn giản như vậy," anh ta nói.

Cô không phản bác. Điều đó có nghĩa là anh ta nói đúng, và cả hai đều biết.

Họ ngồi thêm một lúc trong tiếng loách xoách của muỗng trên tô sứ.

Giải Mã Với Anh

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn