Chương 14 · Nói Thẳng

Anh ta hỏi cô vào buổi sáng thứ Tư, trong căng tin của sở, lúc cô đang cầm ly cà phê chờ báo cáo.

Không có vụ án nào đang mở. Không có lý do công việc nào cho cuộc gặp này. Anh ta vẫn ở đây.

"Tôi muốn mời cô ăn tối," anh ta nói. "Không phải vì có vụ án mới. Không phải vụ cháo gà lúc nửa đêm sau khi làm việc mười hai tiếng." Anh ta nhìn cô bình thản. "Bữa tối bình thường. Tối thứ Bảy."

Tư Ninh nhìn anh ta.

Cô làm việc với con người đủ lâu để biết khi nào người ta nói thật và khi nào người ta nói theo phản xạ xã giao. Đây không phải phản xạ xã giao.

"Tại sao?" cô hỏi.

Anh ta không trả lời ngay. Không phải vì không có câu trả lời — cô đọc được điều đó — mà vì anh ta đang chọn cách nói.

"Vì tôi thích nói chuyện với cô," anh ta nói. "Vì cô nhìn thấy những thứ người khác bỏ qua và không bao giờ làm ầm lên về điều đó. Vì hôm qua tôi nghe podcast về lịch sử hình sự và nghĩ muốn kể cho cô nghe." Anh ta dừng lại. "Và vì cô đọc người giỏi hơn ai tôi từng gặp, nhưng đôi khi cô đọc sai."

Cô nhìn anh ta. "Đọc sai ở đâu?"

"Ở đây," anh ta nói.

Tư Ninh cầm ly cà phê trong tay, nhìn người đàn ông đứng trước mặt cô.

Cô nghĩ đến đêm trong xe, tiếng mưa, câu hỏi anh ta hỏi lúc hai giờ rưỡi sáng. Nghĩ đến cách anh ta lắng nghe khi cô kể về chị gái — không cố an ủi, không cố đưa ra lời khuyên, chỉ nghe. Nghĩ đến việc cô đã ngồi xem phim tài liệu một mình vào tối thứ Sáu và không thấy điều đó bình thường như mọi khi.

"Tôi cần suy nghĩ," cô nói.

"Được," anh ta nói. Không hối thúc, không thêm gì.

Đó là câu trả lời đúng.

Giải Mã Với Anh

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn