Chương 15 · Giải Mã Cuối Cùng

Ủng Hộ Truyện

Nhấn vào để đọc tiếp
hoặc chờ 10 giây

10sec

https://shopee.vn

Cô gọi điện cho anh ta tối hôm đó.

Không nhắn tin — gọi điện, điều cô ít làm hơn nhắn tin vì điện thoại không cho cô thời gian sắp xếp câu.

"Được," cô nói khi anh ta nhấc máy.

Anh ta im lặng một giây. "Được gì?"

"Tối thứ Bảy."

"À." Một khoảnh khắc ngắn. "Tốt."

Cô nghe thấy anh ta cười — không phải cái cười anh ta dùng khi đang tính toán điều gì đó, mà là thứ gì đó khác, nhẹ hơn.

"Cô muốn ăn gì?" anh ta hỏi.

"Tôi không kén." Cô nghĩ một chút. "Nhưng không phải cháo gà. Cháo gà đã có vị trí riêng của nó rồi."

---

Tối thứ Bảy, nhà hàng nhỏ ở một con hẻm gần Tân Thiên Địa — anh ta chọn, không phải loại nhà hàng người ta chọn để gây ấn tượng mà là loại người ta chọn vì thức ăn thực sự ngon.

Cô để ý điều đó.

Họ ngồi xuống. Gọi đồ. Không có vụ án nào để nói về.

Điều đó hóa ra không phải vấn đề.

Anh ta kể chuyện vụ kỳ lạ nhất trong sự nghiệp — một người đàn ông báo mất trộm xe đạp, dẫn đến phát hiện ra một mạng lưới buôn bán phụ tùng giả rộng khắp ba tỉnh. Cô nghe và hỏi đúng chỗ. Anh ta nhận ra cô đang phân tích câu chuyện ngay cả khi chỉ nghe — không phải vì nghề nghiệp, mà vì đó là cách cô xử lý thế giới.

Cô kể về chuyến đi Anh năm nghiên cứu sinh — ở một thành phố mà cô không quen ai, thời tiết lạnh kiểu mà không phải lạnh bình thường mà là lạnh có quan điểm, và cô học được rằng mình có thể sống tốt một mình nhưng không nhất thiết phải sống một mình là tốt.

Anh ta gật đầu chậm. "Hai điều đó khác nhau."

"Tôi biết," cô nói. "Tôi chỉ mất khá lâu để nhận ra."

---

Họ ra về lúc gần mười một giờ. Anh ta gọi taxi cho cô — không hỏi, chỉ làm, và cô để yên vì điều đó tiện hơn là từ chối cho có nguyên tắc.

Khi taxi đến, cô bước ra ngoài rồi dừng lại.

"Anh ta nói tôi đọc sai," cô nói, quay lại nhìn anh ta.

"Tôi nói vậy."

"Tôi biết." Cô nhìn anh ta một lúc, thẳng thắn theo cái cách cô luôn nhìn — không xã giao, không che giấu. "Tôi đọc sai vì tôi không muốn đọc đúng. Hai điều đó khác nhau."

Anh ta im lặng, hiểu.

"Tối nay tốt," cô nói.

"Tối nay tốt," anh ta xác nhận.

Cô vào taxi. Xe lăn bánh.

Trong xe, ánh đèn đường chạy qua cửa kính theo nhịp đều, cô nghĩ đến câu hỏi anh ta hỏi lúc hai giờ rưỡi sáng trong đêm mưa — cô thích gì ngoài công việc — và câu trả lời cô đã đưa ra: trà Ô Long, phim tài liệu, những buổi tối như tối đó.

Cô nên thêm vào danh sách đó rồi.

---

Anh ta nhắn tin lúc mười một giờ rưỡi: "Về đến nơi chưa?"

Cô nhìn tin nhắn.

Rồi nhắn lại: "Vừa đến. Ông về đến chưa?"

"Vừa đến."

Cô đặt điện thoại xuống, nhìn căn hộ quen thuộc của mình — đèn bàn vàng, sách xếp theo thứ tự, tách trà rửa sạch úp trên giá.

Cô pha một tách Ô Long.

Ngồi xuống ghế quen thuộc.

Và lần đầu tiên trong một thời gian dài, cô thấy căn hộ này vừa đúng kích thước — không rộng quá, không nhỏ quá. Chỉ là một nơi cô ở, đang chờ xem mình sẽ mang thêm gì vào đây.

Giải Mã Với Anh

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...

Trước
Sau →