Chương 1 · Đêm Tân Hôn

Mùi thuốc độc không bao giờ giống mùi rượu.

Đây là điều đầu tiên Diệu Linh nghĩ khi cô mở mắt ra và nhận ra cổ họng mình đang rát bỏng theo một cách không phải do say. Trần nhà màu chu sa, rèm gấm thêu phượng hoàng rủ thấp hai bên, nến đỏ cháy ngùn ngụt trên giá bạc — và cô đang nằm giữa một chiếc long sàng rộng đến mức cô không chắc mình có thể với tới cạnh giường nếu nằm dang tay.

Đây không phải phòng khám pháp y của bệnh viện tỉnh.

Diệu Linh ngồi dậy từ từ, cơ thể phản ứng chậm hơn bình thường — không phải cơ thể của cô. Tay nhỏ hơn. Eo thắt hơn. Và khi cô nhìn xuống, bộ áo hỉ phục thêu chỉ vàng đang bị nhàu nát vì ai đó nằm lên mà không cởi ra.

Trên án thư cạnh giường, một chén rượu đã uống gần cạn. Mùi hạnh nhân nhạt thoảng trong không khí.

Cô nhắm mắt lại. Mở ra.

Cyanide. Liều chưa đủ chết ngay, nhưng đủ để gây tổn thương nội tạng trong hai mươi bốn đến bốn mươi tám giờ nếu không giải độc.

Rất chuyên nghiệp. Rất kiên nhẫn.

Và rất hèn nhát.

"Tiểu chủ?" Tiếng người hầu run rẩy ngoài màn. "Tiểu chủ đã tỉnh chưa ạ?"

Diệu Linh nhìn quanh căn phòng lần nữa — bình hoa, lư hương, hộp trang sức bằng ngọc bích, một cái gương đồng trên bàn phấn. Không có điện thoại. Không có cửa sổ nhìn ra đường phố. Không có tiếng xe cộ.

Chỉ có tiếng gió lùa qua rèm the và mùi nến đỏ đang cháy.

"Vào đây," cô nói. Giọng không phải giọng của cô — cao hơn, mềm hơn — nhưng cái cách cô nói thì vẫn là của cô: gọn, bằng phẳng, không hỏi thêm.

Người hầu vén rèm bước vào, hai mắt đỏ hoe. Sau lưng cô là một đứa hầu nhỏ hơn đang cắn môi.

"Tiểu chủ, điện hạ ngài..." Người hầu lớn ngập ngừng. "Điện hạ ngài không vào phòng tân hôn. Ngài ở thư phòng suốt đêm."

Diệu Linh nhẩm lại những gì cô vừa tiếp nhận từ ký ức của thân xác này — nhanh và lạnh như lật hồ sơ án: Lâm Tịch Nguyệt, con gái thứ ba của Lâm thừa tướng, vừa được phong làm trắc phi Đông Cung theo chiếu chỉ của Hoàng Đế. Người ta không hỏi ý kiến cô. Người ta cũng không hỏi ý kiến Thái tử.

Thái tử có chánh phi rồi. Và chánh phi đó có đủ lý do để không muốn thêm một người tranh sủng.

Cô nhìn chén rượu trên án thư.

Có điều, muốn giết ai thì đừng dùng độc mà để lại mùi. Đó là sai lầm của nghiệp dư.

"Đem nước nóng vào," cô nói. "Và tìm cho ta ít gừng tươi, cam thảo, và than hoạt tính nếu có. Nếu không có than hoạt tính thì lấy lòng trắng trứng gà."

Người hầu trố mắt. "Để... để làm gì ạ?"

"Để giải độc." Diệu Linh đứng dậy, bước thẳng đến bàn phấn, nhìn vào gương đồng.

Khuôn mặt trong gương nhìn lại cô — sắc nét, đôi mắt phượng hơi xếch, làn môi hơi nhợt vì độc chưa tan. Không phải khuôn mặt cô đã sống hai mươi chín năm. Nhưng đôi mắt đó — cái cách nhìn thẳng vào không sợ sệt — cái đó thì là của cô.

Được rồi.

Không biết cô đang ở đâu. Không biết bằng cách nào. Nhưng có một điều cô biết chắc sau mười năm làm pháp y: người chết không có khả năng tìm ra hung thủ.

Mà cô thì chưa chết.

Hoàng Phi Không Cúi Đầu

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

← Trước
Sau