Kiến trúc của Đông Cung không được thiết kế để tha thứ.
Diệu Linh nhận ra điều này sau hai ngày quan sát — lối đi hẹp, cổng cao, người hầu đi như bóng ma. Mọi thứ được xây để nhốt, không phải để sống. Và người chủ của nơi này thì y như kiến trúc của nó: lạnh, thẳng, và không có gì thừa.
Lần đầu cô gặp Thái tử là sáng ngày thứ ba.
Ông ta bước vào khi cô đang ngồi phân loại các vị thuốc cô mượn được từ thái y viện — bằng một cái đơn viết tay khiến thái y lệnh nhìn đi nhìn lại ba lần vì không tin một trắc phi vừa bị hạ độc lại dậy sớm hơn gà để tự viết đơn bốc thuốc.
"Phi tử đang làm gì vậy?"
Giọng điềm tĩnh đến mức Diệu Linh không chắc đó là câu hỏi hay câu khẳng định. Cô ngẩng đầu lên.
Trần Dật Thần — Hoàng Thái tử, hai mươi bảy tuổi, đứng cách cô ba bước, tay sau lưng, áo bào màu lam thêm kim tuyến. Khuôn mặt điêu khắc như được thiết kế để không để lộ gì. Đôi mắt nhìn xuống bàn thuốc của cô với biểu cảm của người đang nhìn một thứ nằm ngoài dự tính.
"Phân loại thuốc," Diệu Linh nói. "Rễ khương, cam thảo, hoàng kỳ. Điện hạ có cần giải thích thêm không?"
Im lặng.
Cô đoán không có nhiều người trả lời Thái tử theo cái kiểu đó.
"Ta nghe nói phi tử bị trúng độc." Giọng ông ta vẫn bằng phẳng, không có gì gọi là lo lắng — nhưng cũng không có gì gọi là thờ ơ. Chỉ là... đang quan sát.
"Đúng vậy." Cô cầm một nhành cam thảo lên xem xét. "Cyanide. Hoặc thứ gì đó tương tự trong thời đại này. Chưa gây tổn thương vĩnh viễn. Tôi đã tự giải độc."
Lông mày ông ta nhích lên một chút. Chỉ một chút. "Phi tử tự giải độc."
"Ai khác làm giúp tôi không?"
Lần này ông ta không trả lời. Diệu Linh nhìn thẳng vào mắt ông ta — thứ mà theo ký ức của Lâm Tịch Nguyệt, chưa ai dám làm quá ba giây.
Cô nhìn được bảy giây trước khi ông ta quay đi.
"Phi tử cẩn thận," ông ta nói, lưng hướng về phía cô. "Đông Cung không phải nơi an toàn."
"Điện hạ nói điều đó như thể tôi chưa biết," Diệu Linh trả lời. "Người ta hạ độc tôi ngay trong đêm tân hôn. Tôi biết rồi."
Ông ta dừng lại. Không quay lại. Nhưng bờ vai cứng đơ một giây trước khi ông ta bước ra ngoài.
Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...
