Chương 12 · Điều Ông Ta Không Nói

Thái tử không giỏi nói những thứ không cần thiết.

Diệu Linh nhận ra điều này qua quan sát — ông ta không giải thích hành động của mình, không kể lý do trừ khi được hỏi, không dùng lời khi cử chỉ đủ. Người lớn lên trong cung điện thường học cách dùng lời như vũ khí, nhưng ông ta thì ngược lại — học cách giữ lời như lá bài.

Vì vậy, cô để ý đến những thứ khác.

Ông ta để một quyển sách trên bàn cô — không giải thích, không đề tên, chỉ để đó. Quyển y thư cô nhắc đến ba tuần trước.

Ông ta ghi nhớ.

Khi cô đau đầu vì thời tiết thay đổi — cô chỉ nói một lần, ngẫu nhiên — sáng hôm sau có thuốc trên án thư. Không có ai xác nhận ai đặt vào đó.

Khi họ đi qua khu vườn và cô dừng lại nhìn một cây hoa trà bạch đào đang nở, ông ta không hỏi, không bình luận — chỉ đứng im chờ.

Cô không biết đây là tình cảm hay chỉ là tính cách.

Rồi một chiều, ông ta ngồi trong thư phòng, đang đọc công văn, và cô ngồi đối diện đọc y thư. Không nói chuyện. Không cần nói chuyện. Và Diệu Linh nhận ra — rất khẽ, như nhận ra mình đang thở — rằng đây là lần đầu tiên từ khi cô đến đây cô không cảm thấy xa lạ.

Ông ta ngẩng đầu lên, nhìn cô đang nhìn ra cửa sổ.

"Phi tử đang nghĩ gì?"

"Nghĩ rằng tôi quen chỗ này rồi," cô nói thật.

Ông ta nhìn cô một lúc.

"Ta cũng vậy," ông ta nói. Giọng bình thản. Nhưng cô không bỏ qua ý nghĩa của câu đó.

"Điện hạ quen chỗ này bao giờ cũng vậy," cô nói.

"Ta quen phi tử ở đây," ông ta nói, không thay đổi tông giọng, như thể đang đọc công văn.

Hoàng Phi Không Cúi Đầu

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn