Chương 11 · Không Về Được

Có một đêm Diệu Linh nằm không ngủ và nghĩ thật, lần đầu tiên nghĩ thật: cô có thể không về được.

Không phải không về được trong một tuần, một tháng. Có thể là không bao giờ.

Cô không biết cơ chế nào đưa cô đến đây. Không có căn cứ khoa học, không có lý thuyết vật lý cô học qua mà giải thích được. Và cũng không có dấu hiệu nào — không có cánh cửa, không có ánh sáng, không có cảm giác kéo ngược — cho thấy cô sẽ được đưa về.

Diệu Linh-của-thế-giới-kia đang ở đâu bây giờ? Đang làm việc? Đang tự hỏi bản thân mất ở đâu mấy tháng nay? Hay cô ấy đang ở trong thân xác này trước khi Diệu Linh đến, và cái chết của cô ấy chính là cái cổng mà Diệu Linh bước qua?

Cô không biết. Có lẽ không bao giờ biết.

Buổi sáng hôm sau, Thái tử vào khi cô đang ngồi ở bàn, nhìn ra cửa sổ. Ông ta dừng lại.

"Phi tử không ổn à?"

"Ổn." Cô quay lại, rót trà. "Tôi đang nghĩ."

"Về điều gì?"

Cô nhìn chén trà trong tay — đất sét nung, men ngọc, cái loại không bao giờ tồn tại ở thế kỷ hai mươi mốt nữa. Rất đẹp. Rất xa lạ. Rất — cô mất vài giây để nhận ra từ — thật.

"Về việc ở lại," cô nói.

Ông ta ngồi xuống đối diện, không hỏi thêm, chờ.

"Tôi không chắc mình về được nơi cũ." Cô đặt chén trà xuống. "Và tôi đang quyết định — thay vì chờ — thì sống ở đây trước đã."

Ông ta im lặng một lúc. "Phi tử mất gì ở nơi đó?"

Cô nghĩ. "Công việc. Căn hộ. Thói quen." Dừng lại. "Nhưng không có người nào sẽ lo lắng mãi nếu tôi không về."

Câu đó ra ngoài miệng trước khi cô kịp nghĩ. Cô không biết tại sao mình nói thật như vậy.

Ông ta nhìn cô.

"Ở đây," ông ta nói, giọng khẽ hơn bình thường, "có người sẽ lo lắng."

Cô không hỏi người đó là ai.

Hoàng Phi Không Cúi Đầu

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn