Chương 14 · Tịch Nguyệt

Lần đầu tiên ông ta gọi tên cô là một buổi sáng mùa đông.

Không phải "phi tử." Không phải "Lâm thị." Mà "Tịch Nguyệt" — tên của thân xác cô đang mang, tên của người con gái cô đã thay thế — và khi cô nghe tên đó từ miệng ông ta, cô không còn thấy nó xa lạ nữa.

Có lẽ đó là câu trả lời cho câu hỏi cô chưa bao giờ dám hỏi thật: cô là Diệu Linh hay Tịch Nguyệt? Cô là người từ thế kỷ hai mươi mốt đang mượn thân xác người khác, hay cô đã trở thành người mới sau bao nhiêu tháng sống, chọn lựa, và ở lại?

Cô nghĩ câu trả lời là: cả hai. Và không phải cả hai.

Cô là người đang đứng ở đây, buổi sáng này, nhìn tuyết đầu mùa rơi ngoài cửa sổ Đông Cung.

"Tịch Nguyệt," ông ta gọi lại, bước đến đứng bên cạnh cô.

"Gì vậy?" cô hỏi, không quay đầu.

"Ta muốn nói điều gì đó."

Giọng ông ta khác. Không phải giọng bàn việc triều đình, không phải giọng báo tin, không phải giọng ra lệnh. Cái giọng cô chưa nghe ông ta dùng bao giờ.

Cô quay lại nhìn ông ta.

Ông ta nhìn cô — không tính toán, không đánh giá, không che giấu.

"Ta không biết phi tử từ đâu đến," ông ta nói. "Ta không biết điều gì đã xảy ra với nàng trước khi vào Đông Cung. Ta chỉ biết nàng như ta thấy." Dừng lại. "Và ta không muốn nàng đi."

Tuyết rơi bên ngoài.

"Tôi cũng không muốn đi," cô nói thật.

Ông ta nhìn cô một lúc nữa. Rồi ông ta đưa tay ra — không nắm lấy tay cô, chỉ đặt lòng bàn tay lên — chờ.

Diệu Linh nhìn bàn tay đó. Bàn tay của người ở đây, trong thế giới này, đang chọn cô trước khi biết cô là ai.

Cô đặt tay vào.

Hoàng Phi Không Cúi Đầu

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn