Chương 15 · Mùa Xuân Đông Cung

Ủng Hộ Truyện

Nhấn vào để đọc tiếp
hoặc chờ 10 giây

10sec

https://shopee.vn

Mùa xuân năm đó, cây hoa trà bạch đào ở góc vườn Đông Cung nở muộn hơn mọi năm — và nở nhiều hơn mọi năm.

Diệu Linh đứng dưới tán cây, ngẩng đầu nhìn lên. Cánh hoa trắng nhỏ rơi lác đác xuống mái tóc cô, xuống vai áo lam. Cô không phủi đi.

Đã tám tháng kể từ đêm cô mở mắt ra trong chiếc long sàng thêu phượng hoàng, cổ họng rát mùi độc, không biết mình đang ở đâu và không biết mình sẽ sống hay chết.

Tám tháng đó dài hơn bất kỳ tám tháng nào trong hai mươi chín năm trước của cô.

"Nàng đứng đây lâu rồi."

Cô không quay đầu — cô đã nhận ra bước chân. "Điện hạ xong việc sớm vậy?"

"Triều đình bãi họp sớm." Ông ta đứng bên cạnh cô, cũng ngẩng đầu nhìn lên cây. "Phụ hoàng hỏi về nàng hôm nay."

Cô ngạc nhiên nhìn ông ta. "Hoàng Đế hỏi về tôi?"

"Ngài nghe tin nàng tự giải độc trong đêm tân hôn rồi đi lấy thuốc viết đơn." Khóe môi ông ta nhích lên — không nhiều, nhưng cô đã biết cách nhận ra. "Ngài nói nàng có cốt cách của lương y."

Cô bật cười — thật, không kìm được. "Hoàng Đế khen tôi là lương y."

"Đó là lời khen." Ông ta nhìn cô đang cười. "Nàng cười vì sao?"

"Vì nếu biết tôi là ai thật sự, Hoàng Đế sẽ không chỉ khen là lương y." Cô nhìn lên những cánh hoa trắng đang rơi. "Điện hạ không tò mò sao? Tôi từ đâu đến, thật sự."

Ông ta im lặng một lúc.

"Ta tò mò," ông ta nói. "Nhưng ta không cần biết để biết nàng là ai."

Cô nhìn ông ta.

"Nàng là người đã giải độc cho mình bằng lòng trắng trứng gà lúc nửa đêm," ông ta nói, giọng phẳng như đọc công văn nhưng mắt không phẳng chút nào. "Người thẩm vấn được Triệu thị trong mười phút. Người ngồi pha thuốc cho ta lúc gối đau mà không hỏi gì thêm. Người chọn ở lại."

Cánh hoa trà rơi xuống bàn tay cô.

"Đủ rồi," ông ta nói.

Diệu Linh nhìn cánh hoa nhỏ trên lòng bàn tay. Nhìn khu vườn Đông Cung, nơi cô đã đi qua mỗi ngày trong tám tháng nay. Nhìn người đứng bên cạnh cô — người lạnh như kiến trúc cung điện ông ta sống trong đó, nhưng cô đã biết rằng bên trong kiến trúc đó có những căn phòng ấm.

Nơi cũ của cô — máy vi tính, phòng xác, cốc cà phê nguội lúc ba giờ sáng — đã trở thành thứ cô nhớ theo cái cách nhớ về một giấc mơ dài. Có thật nhưng không còn là hiện tại.

Hiện tại là đây.

Cô đặt cánh hoa xuống.

"Điện hạ," cô nói.

"Hm?"

"Mùa xuân năm sau, cây này sẽ nở sớm hơn năm nay." Cô nhìn lên vòm lá. "Tôi sẽ ở đây để xem."

Ông ta không nói gì. Nhưng bàn tay ông ta tìm bàn tay cô, và lần này không phải chờ.

Mùa xuân Đông Cung — ấm hơn mọi mùa xuân trước.

Hoàng Phi Không Cúi Đầu

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...

Trước
Sau →