Thôn Thanh Khê cách Lạc Dương nửa ngày đường ngựa về phía tây.
Thẩm Dạ Hành đi một mình, không nói với Tịch Nguyệt — để lại một mảnh giấy: *Việc riêng. Ba ngày. Đừng làm gì liên quan đến Hứa Gia khi tôi chưa về.* Anh biết cô sẽ không nghe theo hoàn toàn. Nhưng ít nhất cô sẽ chờ một ngày.
Thanh Khê là nơi anh lớn lên cho đến năm mười hai tuổi, trước khi được nhận vào Thiên Kiếm Tông.
Nơi mẹ anh chết.
Ngôi nhà cũ giờ là nhà của người khác — một gia đình trẻ với hai đứa con nhỏ. Thẩm Dạ Hành không vào. Anh chỉ đứng ở đầu ngõ nhìn vào một lúc, rồi đi tìm người lớn tuổi trong thôn.
Bà Lý Thị, bảy mươi hai tuổi, từng là người hàng xóm của mẹ anh, còn nhớ rõ năm đó.
"Con bà Thẩm chết thật đáng thương," bà nói, tay bóc lạc, không nhìn anh. "Chết đột ngột. Người ta nói bệnh tim."
"Bà có tin không?" anh hỏi.
Bà Lý dừng tay. Nhìn anh. "Cháu hỏi bà điều đó..."
"Tôi là con bà ấy."
Bà Lý im lặng dài. Rồi: "Bà không tin. Bà ấy khỏe lắm. Còn gánh nước được ngày hôm trước."
"Trước khi mẹ tôi chết, có ai lạ đến thôn không?"
"Có." Bà nói chậm. "Một người đàn ông. Đến tìm bà ấy. Nói là đối tác thương mại cũ từ Lạc Dương. Họ nói chuyện trong nhà khoảng một canh giờ."
"Rồi người đó đi?"
"Đi. Và sáng hôm sau bà ấy... không dậy nữa."
Thẩm Dạ Hành nhìn ra khoảng sân trước nhà bà Lý, nơi mấy con gà đang mổ thóc.
Mẹ anh không phải thương nhân. Bà là người bán thuốc nhỏ trong thôn. Tại sao Phong Niên Đường lại để ý đến bà?
Câu trả lời anh đã biết từ lâu, chỉ chưa bao giờ nói thành lời: vì mẹ anh từng làm thuốc cho một người — một người mà cái chết của họ đã được Phong Niên Đường sắp xếp. Và bà biết loại thuốc độc nào gây ra triệu chứng đó.
Bà biết. Nên bà chết.
Thẩm Dạ Hành ở lại Thanh Khê thêm một đêm. Ngủ ở quán trọ nhỏ đầu thôn. Nằm nhìn lên trần nhà và nghĩ về những thứ anh đã mang theo suốt mười mấy năm.
Sáng hôm sau anh quay về Lạc Dương.
Không nhanh hơn. Không chậm hơn. Đúng như đã tính.
