Tịch Nguyệt chờ được một ngày rưỡi.
Sau đó cô đi tìm Tiểu Yến.
Cô không hoàn toàn bất cẩn — cô đi ban ngày, chỗ đông người, mang theo dao nhỏ trong tay áo. Nhưng cô đã không tính đến một khả năng: Tiểu Yến không phải nhân chứng bị hăm dọa. Tiểu Yến là mồi.
Cô gái dẫn Tịch Nguyệt đến một cái sân kho trên phố Bắc, nói là "có tài liệu muốn đưa", và đứng lại ngoài cổng khi Tịch Nguyệt bước vào.
Bên trong sân có ba người.
Tịch Nguyệt nhận ra vấn đề ngay khi cổng sau lưng cô khép lại.
Cô không hoảng loạn. Đây là điểm mạnh thực sự của cô: trong tình huống nguy hiểm, đầu óc cô làm việc rõ hơn, không chậm hơn. Cô đánh giá nhanh — ba người, kiếm ngắn, không phải sát thủ chuyên nghiệp, chỉ là dân thuê. Cổng sau lưng khép nhưng không khóa.
Cô có thể phá vây nếu hành động ngay.
Cô vừa cầm dao ra thì có tiếng động từ trên mái: một người thứ tư.
*Bốn người.*
Cô tính lại.
Rồi từ phía mái tường, một bóng người nhảy xuống — không phải người thứ tư của họ. Là Thẩm Dạ Hành, vừa về đến Lạc Dương, áo còn vương bụi đường, mặt bình thản như người đi dạo.
Hai người đàn ông xông về phía anh. Anh xử lý họ trong khoảng thời gian mà Tịch Nguyệt chưa kịp đếm đến ba — không có kiếm ra, chỉ dùng tay không, hiệu quả đến mức hơi đáng sợ.
Người thứ ba bỏ chạy. Người thứ tư trên mái cũng biến mất.
Thẩm Dạ Hành phủi tay, quay sang Tịch Nguyệt. "Cô không nghe lời tôi."
"Tôi nghe một ngày rưỡi."
"Tôi nói ba ngày."
"Anh nói *khoảng* ba ngày. Khoảng là không chắc chắn."
Anh nhìn cô một lúc. "Lần sau tôi sẽ viết rõ hơn." Rồi anh quay đi, bắt đầu bước. "Đi. Chỗ này không an toàn."
Tịch Nguyệt đi theo. "Anh biết tôi sẽ ra ngoài nên anh về sớm?"
"Tôi biết cô sẽ ra ngoài từ lúc viết mảnh giấy."
Cô dừng lại. "Vậy tại sao anh vẫn viết?"
"Vì một ngày rưỡi đủ để cô tìm ra thứ tôi cần mà cô không biết mình đang tìm." Anh không dừng bước. "Tiểu Yến là người của Phong Niên Đường từ đầu. Nhưng những gì cô ta nói với cô — một phần là thật. Cô đã nghe được phần nào?"
