Dinh Hứa Gia ở phố Thượng — không hoành tráng đến mức phô trương, nhưng đủ lớn để hiểu ông chủ không thiếu tiền.
Thẩm Dạ Hành đến một mình, đúng giờ, và được đón tiếp lịch sự như khách quý.
Hứa Minh Thành ngồi trong phòng trà. Trà đã pha sẵn — loại Tây Hồ long tỉnh, tốt. Ông ta rót cho Thẩm trước khi nói lời nào.
"Anh Thẩm," ông ta bắt đầu, giọng ấm, không có chút thù địch. "Nghe nói anh đang điều tra một số vụ... bất thường tại Lạc Dương."
"Nghe ai nói?" Thẩm hỏi, nâng chén trà lên.
"Giang hồ nhỏ. Tin đồn bay nhanh." Hứa Minh Thành mỉm cười — nụ cười của người không cần phòng thủ. "Tôi muốn hỏi thẳng: anh đang tìm gì?"
"Bằng chứng."
"Về điều gì?"
"Về chuỗi án mạng liên quan đến Phong Niên Đường."
Hứa Minh Thành không thay đổi sắc mặt. Tuyệt đối không — và đó mới là điều đáng chú ý. Người bình thường nghe tên công ty của mình liên quan đến án mạng phải có phản ứng gì đó.
"Phong Niên Đường là công ty hợp pháp," ông ta nói. "Có đăng ký, đóng thuế, giấy tờ đầy đủ."
"Tôi biết."
"Vậy thì anh tìm bằng chứng về điều gì?"
Thẩm đặt chén xuống. "Về tám người chết trong năm năm, tất cả đều từng có quan hệ với công ty đó."
"Người ta chết," Hứa Minh Thành nói, giọng nhẹ nhàng như người giải thích điều hiển nhiên. "Đó là bản chất của người."
"Chết theo một thủ pháp đặc biệt. Không để vết."
"Đó là điều pháp y sẽ kết luận."
"Pháp y kết luận chết tự nhiên vì người điều tra không tìm đúng chỗ." Thẩm nhìn thẳng vào mắt Hứa Minh Thành. "Hoặc vì người điều tra được trả tiền để không tìm."
Phòng trà im lặng.
Hứa Minh Thành nhìn anh một lúc. Rồi ông ta cười — lần này cười thật hơn.
"Anh Thẩm," ông ta nói, "anh là người thú vị. Không nhiều người nói thẳng với tôi như vậy." Ông ta đứng dậy, đi ra cửa sổ. "Anh có bằng chứng gì?"
"Chưa đủ để bắt ông."
"Vậy thì..." ông ta quay lại, giọng bình thản. "Anh cần gì từ cuộc gặp này?"
Thẩm Dạ Hành cũng đứng dậy. "Tôi cần nhìn mặt ông một lần nữa. Để chắc chắn mình nhớ đúng."
Ông ta bước ra, không cúi chào, không ngoái lại.
Hứa Minh Thành đứng ở cửa sổ, nhìn theo bóng anh ra cổng, và lần đầu tiên trong cuộc gặp, nét bình thản trên mặt ông ta có một vết nứt nhỏ.
Không phải sợ. Là lo lắng.
