Chu Bảo liên lạc với họ vào ngày thứ mười bảy.
Không phải trực tiếp. Thông qua một người bán bún ở góc phố Đông — người quen của Tịch Nguyệt từ thời cô mới đến Lạc Dương lập nghiệp thám tử tư. Người bán bún nhét vào tay cô một mảnh giấy kèm bát bún lúc sáng sớm.
*Tôi còn sống. Tôi có đủ. Nhưng tôi cần ra khỏi Lạc Dương trước. Sau đó tôi khai. — Bảo.*
Tịch Nguyệt đưa mảnh giấy cho Thẩm. Anh đọc, gấp lại, và hỏi người bán bún làm sao nhận được mảnh giấy. Ông ta nói: sáng sớm có người để trước cửa hàng kèm đồng tiền lẻ.
"Hắn vẫn trong thành," Thẩm Dạ Hành nói.
"Hoặc có người hắn tin được vẫn trong thành."
"Cũng có thể." Anh nhìn mảnh giấy. "Hắn nói có đủ. Đủ là đủ gì?"
"Bằng chứng," Tịch Nguyệt nói. "Hắn là kế toán. Hắn có chứng từ."
"Nếu hắn có đủ bằng chứng từ hồi còn làm việc cho Lâm Trường Khách, tại sao không tố cáo ngay?"
"Vì hắn sợ." Cô nhìn Thẩm. "Không phải ai cũng dũng cảm như anh nghĩ. Hắn chạy trốn trước, bây giờ mới đủ can đảm liên lạc. Hoặc đủ tuyệt vọng."
Thẩm gật đầu. Có lý.
"Chúng ta làm sao liên lạc ngược lại?"
"Qua người bán bún." Tịch Nguyệt đã suy nghĩ điều này rồi. "Ông ta tin tôi. Tôi đặt bún ở đây mỗi sáng trong ba năm." Cô nhìn Thẩm. "Và đây là lần đầu tiên thói quen của tôi có ích."
Họ gửi lại tin: *Chúng tôi sắp xếp đường ra. Cần ba ngày. Đừng di chuyển.*
Ba ngày để chuẩn bị đường thoát cho Chu Bảo. Và trong ba ngày đó, Hứa Minh Thành gửi lời mời đến Thẩm Dạ Hành.
Đúng vào buổi chiều ngày thứ nhất.
