Sáng sớm trước khi lính đến, Thẩm Dạ Hành đã gọi Tịch Nguyệt sang phòng.
Anh đưa cho cô một phong thư dày. "Mở khi cần."
"Khi nào là khi cần?"
"Khi anh không có ở đây và cô cần quyết định một mình."
Cô cầm phong thư. Nặng — không phải vì nhiều tờ giấy, mà vì từng tờ được viết kỹ. "Đây là tất cả những gì anh biết?"
"Phần quan trọng nhất." Anh nhìn cô. "Lâm Tịch Nguyệt — trong thư có tên của tất cả những người còn sống từng ký hợp đồng với Phong Niên Đường. Một số người trong đó có thể làm nhân chứng nếu cô tiếp cận đúng cách."
"Còn Chu Bảo?"
"Đặc biệt quan trọng. Địa chỉ nơi hắn đang trốn trong thư, trang cuối." Anh đứng dậy. "Và có một điều nữa trong thư — cô đọc đến cuối sẽ hiểu."
Cô nhìn theo anh thu dọn áo khoác, sắp xếp lại phòng gọn gàng như người chuẩn bị đi xa.
"Anh tính ở trong đó bao lâu?"
"Vừa đủ để Hứa Minh Thành nghĩ tôi bị vô hiệu hóa."
"Và trong lúc đó?"
"Trong lúc đó cô làm những gì tôi không làm được khi đang bị giam." Anh nhìn cô lần cuối trước khi lính gõ cửa. "Cô giỏi hơn cô nghĩ. Tin tôi về điều đó."
Tịch Nguyệt cầm phong thư, nhìn xuống.
"Anh hay nói tin tôi về những thứ khó tin."
"Vì tôi thường đúng," anh nói, và ra cửa.
