Cô mở phong thư trong đêm đầu tiên — không thể chờ.
Bên trong: chín tờ giấy. Danh sách tên, địa chỉ, mối liên hệ. Một bản đồ thu nhỏ khu vực ngoại ô phía đông. Và một tờ riêng — trang cuối, giấy mỏng hơn, chữ nhỏ hơn.
Cô đọc tờ đó ba lần.
Tên cha cô xuất hiện một lần nữa — nhưng lần này kèm theo một thứ Thẩm chưa nói: Lâm Phong Trực trước khi chết đã giấu một bản sao chứng từ. Không biết giấu ở đâu. Nhưng khả năng cao là ở nhà — ngôi nhà cũ ở phố Nam mà Tịch Nguyệt đã bán đi hai tháng sau khi cha mất.
Cô ngồi yên với tờ giấy một lúc rất dài.
Rồi cô đứng dậy, mặc thêm áo, và đi ra ngoài.
Ngôi nhà cũ ở phố Nam bây giờ là quán cơm bình dân. Chủ mới — ông bà Từ — hồn hậu, không nghi ngờ khi một người phụ nữ trẻ gõ cửa lúc chín giờ tối và nói muốn xem lại căn phòng cũ của cha mình lần cuối.
Tịch Nguyệt mất bốn mươi phút tìm trong phòng cũ của cha — dưới sàn gỗ, sau tường, trong bệ cửa sổ.
Tìm thấy ở bệ cửa sổ: một túi vải nhỏ nhét sâu vào khe gỗ mục, có thể đã ở đó từ nhiều năm trước.
Bên trong: năm tờ chứng từ. Chữ viết tay của cha cô. Số liệu, tên, ngày tháng.
Cô không khóc. Cô không có thời gian để khóc.
Cô gấp năm tờ chứng từ lại, nhét vào trong áo, và bước ra ngoài.
Đêm đó cô làm việc đến tận sáng — đọc, so sánh với thông tin trong phong thư của Thẩm, ghi chú.
Đến lúc mặt trời mọc, cô hiểu mình vừa tìm ra thứ Thẩm Dạ Hành cần nhất — và chưa tìm được.
