Ngày thứ hai trong phòng giam, Khương Vô Thanh đến lần thứ hai.
Lần này ông ta mang theo trà — loại bình thường, không phải trà tốt. Đây là tín hiệu: cuộc trò chuyện này không phải nghi thức.
"Hứa Minh Thành đã hủy kế hoạch rời Lạc Dương," ông ta nói khi ngồi xuống.
"Vì sao?"
"Vì có tin gì đó khiến ông ta thấy an toàn ở lại." Khương nhìn Thẩm. "Tin đó liên quan đến anh đang bị giam."
Thẩm gật đầu. Đúng như dự tính.
"Tôi cũng đang điều tra Hứa Minh Thành," Khương Vô Thanh nói, lần đầu tiên nói thẳng. "Từ năm năm trước."
"Biết."
"Bằng cách nào?"
"Vì ông quá biết về vụ án khi lần đầu tiên tôi gặp ông. Người điều tra độc lập không biết nhiều như vậy." Thẩm nhìn ông ta. "Ông có nguồn tin bên trong Phong Niên Đường."
Khương im lặng.
"Và nguồn tin đó đang trong tình trạng nguy hiểm," Thẩm tiếp tục. "Vì thế ông cần bắt Hứa Minh Thành nhanh hơn."
"Anh biết nhiều."
"Tôi quan sát kỹ."
Khương Vô Thanh đặt tay lên bàn. "Tôi cần những gì anh có. Đặc biệt là nhân chứng còn sống."
"Chu Bảo."
"Anh biết hắn ở đâu?"
"Người của tôi đang gặp hắn ngay lúc này." Thẩm nhìn ông ta. "Khương Vô Thanh — tôi chia sẻ với ông. Nhưng khi bắt Hứa Minh Thành, tôi cần có mặt. Và tôi cần bắt theo cách không để ông ta thoát về mặt pháp lý."
Khương gật đầu. "Thả anh ra ngay chiều nay."
"Không cần vội." Thẩm cầm chén trà. "Ngày mai đủ rồi. Để Hứa Minh Thành yên tâm thêm một ngày."
