Chu Bảo gặp Tịch Nguyệt ở ngoại ô phía đông — theo địa chỉ trong phong thư.
Hắn gầy hơn so với mô tả của người bán bún, râu mọc không đều, mắt có quầng thâm của người ngủ không yên nhiều tuần. Nhưng hắn tỉnh táo và — điều quan trọng hơn — hắn sợ đúng thứ.
"Cô là ai?" hắn hỏi, nhìn Tịch Nguyệt từ xa.
"Người của Thẩm Dạ Hành."
"Ông Thẩm ở đâu?"
"Đang bị giam. Không nguy hiểm — theo kế hoạch." Cô nói thêm câu cuối vì nhìn mặt Chu Bảo có vẻ sắp bỏ chạy. "Ngồi xuống. Tôi cần những gì anh biết."
Chu Bảo ngồi xuống — miễn cưỡng. Hắn nhìn xung quanh liên tục.
"Phong Niên Đường không chỉ vận chuyển hàng hóa," hắn bắt đầu — hắn đã nói câu này nhiều lần trong đầu, câu đầu tiên ra suôn sẻ. "Họ vận chuyển thông tin về nhân thân. Về những gì người ta biết. Về những gì quan chức đang điều tra. Về những gì tòa án chưa biết nhưng sẽ biết." Hắn ngừng lại. "Ai muốn biết ai đang bị điều tra — trả tiền cho Phong Niên Đường. Ai muốn che một vụ điều tra — trả tiền. Ai muốn ai đó biến mất trước khi ra tòa—"
"Trả tiền," Tịch Nguyệt kết thúc.
"Đúng."
"Hứa Minh Thành điều hành toàn bộ?"
"Ông ta là trung tâm. Nhưng không phải đỉnh." Chu Bảo nhìn cô. "Có người trên ông ta. Tôi không biết tên. Chỉ biết rằng ông ta nhận lệnh từ trên — và đôi khi ông ta thực hiện những điều ông ta không muốn."
Tịch Nguyệt ngồi thẳng lên. "Còn sống không?"
"Hứa Minh Thành? Còn."
"Không — người đứng trên ông ta."
Chu Bảo im lặng.
"Có," hắn nói. "Và người đó ở rất gần. Gần hơn anh Thẩm nghĩ."
