Chương 29 · Hứa Ra Tay

Đội sát thủ đến vào đêm — bốn người, tìm Lâm Tịch Nguyệt.

Không phải Thẩm. Là Tịch Nguyệt.

Điều này xác nhận điều Thẩm đã nghi: Hứa Minh Thành biết cô tìm ra thứ gì đó trong nhà cũ. Có người theo dõi khu phố Nam đêm cô đến đó. Và những gì cha cô giấu lại — năm tờ chứng từ — đủ quan trọng để Hứa ra tay ngay khi anh đang bị giam, khi ông ta tưởng không còn ai bảo vệ cô.

Tịch Nguyệt không ở nhà trọ.

Cô đã không về nhà trọ từ tối hôm trước — theo chỉ dẫn của Thẩm trong phong thư: *Sau ngày thứ mười lăm, đừng ngủ ở cùng chỗ hai đêm liên tiếp.*

Cô ngủ ở nhà người bán bún.

Sáng sớm, người bán bún gõ cửa phòng cô, mặt lo lắng: "Có người hỏi về cô ở ngoài ngõ."

Tịch Nguyệt nhìn qua khe cửa: hai người đàn ông, áo thường, đứng ở đầu ngõ với vẻ mặt của người giả vờ không đứng đó.

Cô không hoảng. Cô pha trà, ăn sáng, và trong lúc ăn, cô viết một mảnh giấy nhỏ.

"Bác có người quen ở phố Đông không?" cô hỏi ông bán bún.

"Có. Cháu gái tôi ở đó."

"Bác nhờ cháu gái bác chuyển mảnh giấy này đến sở Minh Án Cục. Hỏi Khương đội trưởng."

Hai tiếng sau, Khương Vô Thanh đích thân đến.

Hai người ở đầu ngõ biến mất khi thấy áo của Minh Án Cục.

Tịch Nguyệt bước ra. "Ông đến nhanh."

"Anh Thẩm nói với tôi: nếu cô gửi tin — đến ngay, không hỏi tại sao."

Cô nhìn vào đôi mắt Khương Vô Thanh và thấy một điều: đây là người giữ lời hứa.

Ít nhất là về chuyện này.

Kiếm Khách Bất Triệt

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn