Chương 30 · Đêm Dài Nhất

Thẩm Dạ Hành phá ra khỏi phòng giam vào nửa đêm.

Không phải vì bị giam oan. Vì anh nhận được tin từ Khương — thông qua viên lính được Khương chỉ định cẩn thận — rằng đội sát thủ đã đến tìm Tịch Nguyệt.

Anh phá khóa phòng giam từ bên trong — kiểu khóa Minh Án Cục dùng, anh biết cơ chế từ lần giam đầu. Ra ngoài qua cửa sau, không gặp ai, lính canh đêm nay được điều đi làm việc khác — ai điều đó không quan trọng lúc này.

Khi anh đến phố Nam — chỗ nhà trọ của Tịch Nguyệt — cô đã không ở đó. Đúng như kế hoạch.

Nhưng bốn người của Hứa Gia đang ở đó.

Anh xử lý ba người đầu trong bóng tối — không để họ la lên được. Người thứ tư bỏ chạy.

Rồi từ phía trên — từ mái nhà đối diện — nhảy xuống một người.

Không phải người của Hứa.

Là Lý Tuấn Phong.

Sư đệ nhìn anh. Anh nhìn lại.

"Sư huynh đến muộn," Lý Tuấn Phong nói.

"Cô ấy ổn không?"

"Đang ở nhà người bán bún. Tôi để ý từ sáng." Lý Tuấn Phong cất kiếm — anh ta đã rút ra khi nhảy xuống. "Khương Vô Thanh đã đến."

Thẩm Dạ Hành nhìn sư đệ một lúc rất dài. Trong ánh đèn hiu hắt của phố đêm, mặt Lý Tuấn Phong trông mệt mỏi theo kiểu của người mang gánh nặng quá lâu.

"Anh đang làm gì trong tất cả chuyện này?" Thẩm hỏi khẽ.

Lý Tuấn Phong không trả lời ngay. Rồi:

"Bảo vệ sư huynh theo cách sư huynh không biết là cần bảo vệ."

Thẩm nhìn sư đệ.

"Ngồi xuống," anh nói. "Giải thích đi. Hết."

Kiếm Khách Bất Triệt

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn