Câu hỏi không phải ai muốn giết anh ta. Câu hỏi là tại sao anh ta được cài vào vụ này ngay từ đầu.
Thẩm Dạ Hành ngồi một mình trong đêm — Tịch Nguyệt đã về, Lý Tuấn Phong đã đi — và nghĩ về điều anh biết nhưng chưa nói với ai.
Ba năm trước, khi anh bắt đầu điều tra, có người dẫn đường cho anh. Không phải trực tiếp — qua thông tin, qua gợi ý, qua việc một số tài liệu nhất định bỗng nhiên tìm đến tay anh đúng lúc.
Ai đó muốn anh điều tra Phong Niên Đường.
Ai đó muốn anh tìm ra đủ bằng chứng để bắt Hứa Minh Thành.
Câu hỏi là: ai đó đó muốn điều đó để làm gì? Vì công lý? Hay vì muốn thay thế Hứa Minh Thành bằng người khác?
Thẩm nhắm mắt, mở ra.
Khương Vô Thanh biết về vụ án từ năm năm trước. Khương đã điều tra Hứa nhưng "chưa đủ bằng chứng." Khương thả Thẩm để đổi lấy thông tin. Khương đến ngay khi Tịch Nguyệt gọi.
Khương Vô Thanh hành xử như người muốn giúp.
Nhưng người muốn giúp không cần đến năm năm để thu thập bằng chứng. Người thật sự muốn bắt Hứa có thể đã làm từ lâu.
Trừ khi họ không muốn bắt.
Họ muốn thay thế.
Thẩm Dạ Hành ngồi yên với kết luận đó một lúc dài.
Rồi anh đứng dậy và bắt đầu viết.
