Đêm mẹ chết, Thẩm mười hai tuổi.
Anh nhớ: đứng ở cửa buồng, nhìn vào. Mẹ nằm trên giường. Người đàn ông áo đen quay lưng về phía anh. Anh sợ không dám bước vào. Người đó đi qua cửa sổ.
Sáng hôm sau mẹ anh không dậy.
Thẩm đã giữ ký ức đó suốt mười sáu năm. Đã tìm kiếm người đàn ông áo đen đó bằng mọi cách.
Nhưng đêm nay, nhìn vào tờ chứng từ của cha Tịch Nguyệt, anh nhìn thấy điều anh đã bỏ qua.
Ghi chú bên cạnh tên Thẩm Dạ Hành: *Con trai của người biết công thức thuốc trung hòa. Đã để ký ức sai. Giữ làm con bài.*
Ký ức sai.
Anh ngồi với ba chữ đó.
Người đàn ông áo đen mà anh nhớ — có thật không? Hay trí nhớ của một đứa trẻ mười hai tuổi bị khủng hoảng đã xây dựng lại hình ảnh theo cách nào đó? Hay... có ai đó đã tạo ra ký ức đó cho anh, như một cái bẫy — để anh đi tìm đúng hướng họ muốn?
Mẹ anh chết. Đó là thật.
Cách anh nhớ về cái chết đó — có thể không thật.
Thẩm Dạ Hành nhìn ra cửa sổ đêm tối.
Đây là lần đầu tiên trong nhiều năm anh không chắc chắn về điều gì đó.
Cảm giác đó không thoải mái. Nhưng quan trọng hơn: nó có nghĩa là còn điều anh chưa biết. Và điều chưa biết có thể nguy hiểm.
