Chương 38 · Bẫy Ngược

Hứa Minh Thành không bị bắt ngay tại hội nghị.

Đó là điều Thẩm Dạ Hành đã biết trước.

Vì ngay khi Tịch Nguyệt đứng lên phát biểu, một người trong nhóm bốn người của liên minh đã gửi tín hiệu ra ngoài. Và khi Chu Bảo bước vào, đội bảo vệ riêng của Hứa đã được triệu tập từ bên ngoài.

Khương Vô Thanh ra lệnh bắt Hứa.

Nhưng Hứa đã được hộ tống ra khỏi phòng theo cửa sau trước khi lính của Minh Án Cục kịp đến.

Ai đó đã báo cho ông ta.

Ai đó trong phòng hội nghị — hoặc ai đó biết kế hoạch của liên minh — đã báo cho Hứa Minh Thành đủ sớm để ông ta chuẩn bị đường thoát.

Thẩm Dạ Hành đứng ở hành lang nhìn theo bóng người hộ tống Hứa đi nhanh về phía cổng sau. Anh không đuổi theo.

Tịch Nguyệt bước đến cạnh anh. "Chúng ta bỏ ông ta thoát à?"

"Không."

"Vậy tại sao anh không làm gì?"

"Vì tôi cần nhìn xem ai giúp ông ta." Anh nhìn sang cô. "Và trong ba người của liên minh chúng ta trong phòng đó — có một người không ở đúng chỗ họ nói họ sẽ ở."

Tịch Nguyệt lặng im.

"Chu Bảo?" cô hỏi khẽ.

"Không. Hắn sợ thật. Sợ thật không giả được." Thẩm nhìn về phía cổng sau đã đóng lại. "Lý Tuấn Phong đang đứng ở cánh trái theo kế hoạch. Thực tế anh ta đứng ở cánh phải — đúng chỗ để nhìn thấy tín hiệu gửi ra ngoài."

"Nghĩa là?"

"Nghĩa là anh ta thấy ai gửi tín hiệu." Thẩm bắt đầu bước. "Và chưa nói với tôi.

Lý do, tôi sẽ hỏi ngay bây giờ."

Kiếm Khách Bất Triệt

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn