Chương 37 · Hứa Vỡ Trận

Hội nghị giang hồ Lạc Dương nhóm họp vào ngày hai mươi bảy tháng Tư tại Lầu Thiên Hương — sự kiện thường niên quy tụ đủ loại thương nhân, bang hội, và đại diện quan chức.

Tịch Nguyệt đứng lên giữa hội nghị.

Cô đã không xin phép phát biểu. Cô đứng lên, giọng to vừa đủ để cả phòng nghe, và bắt đầu:

"Tôi có thông tin về tám vụ chết bất thường tại Lạc Dương trong năm năm qua — tất cả liên quan đến hoạt động của Phong Niên Đường."

Phòng xôn xao.

Hứa Minh Thành ngồi ở bàn danh dự, mặt không thay đổi.

Cô trình bày mười lăm phút — chứng từ, tên, ngày tháng. Không cảm xúc, không châm biếm, chỉ sự kiện.

Khi cô xong, Hứa Minh Thành đứng dậy, vỗ tay nhẹ nhàng.

"Lâm tiểu thư," ông ta nói, giọng ấm, "những gì cô trình bày rất thú vị. Nhưng..." ông ta mỉm cười, "...đây là chứng từ của một người đã chết, được cô — con gái người đó — trình bày trong hoàn cảnh cô có lợi ích cá nhân rõ ràng." Ông ta nhìn quanh phòng. "Cô nghĩ điều đó đủ không?"

Tịch Nguyệt nhìn ông ta.

Đây là khoảnh khắc cô đã tập trước — với Thẩm, nhiều lần, kịch bản này cụ thể.

"Không," cô nói. "Một mình chứng từ của cha tôi không đủ." Cô nhìn sang cửa. "Vì thế tôi mang thêm người."

Cửa phòng mở. Chu Bảo bước vào — gầy, râu mọc lộn xộn, nhưng tay cầm chắc một tập hồ sơ. Đằng sau hắn là Lý Tuấn Phong, và đằng sau nữa là ba quan chức của Minh Án Cục do Khương Vô Thanh dẫn đầu.

Hứa Minh Thành nhìn cảnh này.

Và lần đầu tiên trong toàn bộ vụ án, nét mặt ông ta không hoàn toàn bình thản nữa.

Kiếm Khách Bất Triệt

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn