Khương Vô Thanh nhận được tin vào sáng sớm: hồ sơ của Lý Tuấn Phong đã vào tay cấp trên của ông ta — không phải ông ta.
Ông ta ngồi trong phòng riêng, nhìn ra cửa sổ.
Hứa Minh Thành đã trốn khỏi Lạc Dương — theo đường sông, hướng Giang Nam. Ông ta có thể cho người đuổi theo. Hoặc để Hứa trốn và tự mình kiểm soát phần còn lại của mạng lưới.
Từ Minh Đạo đang chuẩn bị khai trước một phiên họp khẩn của giang hồ — không phải vì ông ta đột nhiên muốn thật thà, mà vì Thẩm Dạ Hành đã trao cho ông ta đủ lý do để hiểu đây là lựa chọn tốt nhất còn lại.
Khương Vô Thanh cầm bút lên.
Ông ta có thể ký lệnh truy nã Hứa Minh Thành — thật sự ký, không phải ký lấy lệ. Điều đó sẽ đặt ông ta vào tầm ngắm của Thiên Nhãn Hội. Nguy hiểm.
Hoặc ông ta có thể để mọi thứ diễn ra và tìm cách kiểm soát từ trong bóng tối, như vẫn làm.
Ông ta nghĩ về Lý Tuấn Phong — người điệp viên trẻ đã làm việc cho ông ta ba năm, đã mạo hiểm mọi thứ, và giờ đã đặt xuống gánh nặng đó.
Ông ta nghĩ về Thẩm Dạ Hành — người biết về ông ta, chắc chắn biết, nhưng chưa dùng thông tin đó.
Tại sao chưa dùng?
Ông ta nhìn xuống bàn tay đang cầm bút.
Câu trả lời đến sau ba giây: vì Thẩm Dạ Hành đang cho ông ta một lần.
Ông ta ký lệnh truy nã Hứa Minh Thành.
