Hứa Minh Thành bị bắt ở bến sông cách Lạc Dương hai ngày đường — người lái đò mà Thẩm Dạ Hành liên lạc ba năm trước đã thông báo đường đi cho cảnh sát địa phương phối hợp với lệnh của Minh Án Cục.
Thẩm và Tịch Nguyệt đến khi ông ta đã bị trói ngồi trên bờ sông.
Hứa Minh Thành nhìn Thẩm Dạ Hành tiến lại. Trong mắt ông ta — lần đầu tiên — có nỗi sợ thật sự. Không phải sợ bị bắt. Là sợ theo kiểu người vừa nhận ra mình đã hiểu sai toàn bộ ván cờ.
"Anh bắt đầu từ khi nào?" ông ta hỏi.
Thẩm ngồi xuống trước mặt ông ta, ngang tầm mắt. "Từ trước khi ông nghĩ tôi bắt đầu."
"Người lái đò đó..." Hứa nhìn về phía bờ sông. "Anh bố trí từ trước khi đến Lạc Dương."
"Từ bảy tháng trước."
"Tại sao bảy tháng?"
"Vì tôi biết mọi kế hoạch đều sẽ đến điểm vỡ. Câu hỏi là vỡ theo cách nào." Thẩm nhìn ông ta. "Ông rất giỏi kiểm soát thông tin. Nhưng ông tin rằng người có ít quyền lực hơn ông không thể chuẩn bị cho tình huống ông chưa cho phép xảy ra."
Hứa Minh Thành im lặng.
"Thiên Nhãn Hội sẽ không dừng lại vì tôi bị bắt," ông ta nói cuối cùng, giọng khẽ.
"Tôi biết."
"Anh có kế hoạch gì cho điều đó không?"
Thẩm đứng dậy. "Có."
Ông ta không hỏi thêm. Và Thẩm không giải thích.
