Từ Minh Đạo — chưởng môn Thiên Kiếm Tông — đứng trên sân tập của một trang viên ngoại ô Lạc Dương và nhìn Thẩm Dạ Hành bước vào.
Không có đệ tử nào xung quanh. Ông ta đã cho người ra hết.
"Con muốn gì nữa?" ông ta hỏi.
"Ông đứng trước hội nghị giang hồ và khai tất cả," Thẩm nói. "Như tôi đã đề nghị ba ngày trước."
"Ta đã suy nghĩ."
"Và?"
Từ Minh Đạo nhìn học trò cũ. Người đàn ông hai mươi tám tuổi đứng trước mặt ông không giống đứa trẻ mà ông nhận vào tông môn — không phải vì lớn lên, mà vì có điều gì đó trong mắt anh ta mà ông không dạy cho anh ta.
"Ta có thể giết con," ông ta nói, giọng không đe dọa, chỉ xác nhận thực tế.
"Biết."
"Ta vẫn cao hơn con hai cấp."
"Biết."
"Vậy con đứng đây không sợ điều đó?"
Thẩm im lặng một chút. "Không phải không sợ. Là tôi đã đặt sẵn những thứ ông không thể để lộ ra trước khi giết tôi."
Từ Minh Đạo nhìn anh. "Những thứ nào?"
"Bằng chứng đầy đủ về sự tham gia của Thiên Kiếm Tông — được giữ bởi ba người khác nhau ở ba địa điểm khác nhau. Nếu tôi không đến đúng giờ hẹn, họ công bố." Thẩm nhìn ông ta. "Và kèm theo là danh sách tất cả những gì Tông môn đã làm trong mười lăm năm qua. Không phải để bắt — để giang hồ biết."
Giang hồ không phải pháp luật. Giang hồ không có thủ tục. Nhưng thanh danh một tông môn một khi mất đi thì không có luật nào lấy lại được.
Từ Minh Đạo ngồi xuống bậc thềm — lần đầu tiên Thẩm thấy ông ta ngồi xuống không phải theo nghi thức.
Ông ta đã già.
"Ta sẽ khai," ông ta nói. "Nhưng không phải vì sợ bằng chứng của con." Ông nhìn lên bầu trời. "Vì ta mệt rồi."
Thẩm Dạ Hành đứng yên.
"Ta không bao giờ muốn trở thành người như vậy," Từ Minh Đạo nói khẽ. "Nhưng bước đầu tiên dễ hơn bước thứ hai. Và bước thứ hai dễ hơn bước thứ ba. Đến khi nhìn lại thì đã đi rất xa."
"Tôi biết," Thẩm nói. Không phán xét. Chỉ xác nhận.
"Con không oán ta?"
"Oán thì tôi đã không đến đây đề nghị."
Từ Minh Đạo gật đầu một cái.
Hội nghị đặc biệt được tổ chức vào ngày hôm sau.
