Thẩm Dạ Hành gặp Khương Vô Thanh lần cuối vào buổi tối trước khi rời Lạc Dương.
Không phải cuộc gặp chính thức. Khương ngồi ở quán trà gần sở — cùng quán mà ông ta hay ngồi khi muốn một mình.
Thẩm ngồi đối diện, không gọi trà.
"Anh biết tôi gửi tín hiệu cho Hứa Minh Thành ở hội nghị," Khương nói, giọng không phủ nhận.
"Biết."
"Và anh không dùng thông tin đó để chống lại tôi."
"Chưa."
Khương nhìn anh. "Anh muốn gì?"
"Hiểu ông." Thẩm nhìn thẳng. "Ông điều tra Hứa Minh Thành năm năm. Ông có bằng chứng đủ để bắt từ lâu — tôi biết điều đó từ những gì Lý Tuấn Phong báo cho ông. Nhưng ông không bắt."
"Vì cần thêm bằng chứng—"
"Không." Thẩm ngắt nhẹ. "Vì bắt Hứa Minh Thành mà không chuẩn bị ai thay thế nghĩa là để trống vị trí đó. Và ông muốn lấp vào đó bằng cái gì đó ông kiểm soát được hơn."
Khương Vô Thanh im lặng.
"Ông không muốn kiếm lợi cá nhân," Thẩm tiếp tục. "Tôi không nghĩ ông là người như vậy. Ông muốn trật tự. Ông muốn kiểm soát thông tin bằng tay người mà ông tin là dùng đúng mục đích." Anh dừng. "Điều đó vẫn sai. Nhưng khác với điều Hứa Minh Thành làm."
Khương nhìn anh một lúc rất dài.
"Anh khác với những gì tôi nghĩ," ông ta nói.
"Ông cũng vậy."
"Anh định làm gì với những gì anh biết về tôi?"
Thẩm đứng dậy. "Chờ xem ông làm gì tiếp theo." Anh bước đi, dừng lại ở cửa. "Thiên Nhãn Hội vẫn còn. Và họ cần người điều tra — không phải để kiểm soát, mà để phơi ra. Nếu ông là người đó..." anh không kết thúc câu.
Không cần.
