Chương 49 · Sau Cơn Bão

Quán trọ Nguyệt Hà — quán đầu tiên hai người ngồi cùng nhau — vẫn còn đó, vẫn yên tĩnh, vẫn có bàn góc.

Thẩm Dạ Hành gọi trà. Tịch Nguyệt ngồi đối diện.

Không ai nói gì trong một lúc.

"Vụ án kết thúc," cô nói cuối cùng.

"Vụ án này kết thúc."

Cô nhìn anh. "Thiên Nhãn Hội."

"Vẫn còn."

"Khương Vô Thanh."

"Vẫn còn. Đang quyết định mình là ai."

Tịch Nguyệt uống trà. Nhìn quanh quán — vắng, bình thường, không có gì đặc biệt. "Giang hồ lại có người kiểm soát thông tin rồi. Chỉ chưa rõ là ai."

"Chưa rõ."

"Vậy sao?"

Thẩm nhìn cô. "Thì tìm ra."

Cô đặt chén xuống. Nhìn anh. "Anh muốn tiếp tục?"

"Tôi cần người không bị nghi ngờ. Người đọc tình huống giỏi. Người không hoảng loạn khi mọi thứ đổ vỡ." Anh uống trà. "Và người không nghe lời tôi đúng một trăm phần trăm — vì người như vậy hay tìm ra thứ tôi bỏ qua."

Tịch Nguyệt nhìn anh một lúc.

"Anh vừa khen tôi theo cách rất kỳ lạ."

"Tôi khen theo cách tôi biết."

"Tức là không quen khen."

"Không quen." Anh gật đầu xác nhận.

Cô cười — lần đầu tiên trong suốt vụ án, cô cười thật sự, không phải kiểu cười cố tỏ ra bình thản. Là cười nhẹ vì một thứ gì đó cuối cùng cũng buồn cười.

"Lần này," cô nói, "trước khi anh giấu thông tin gì với tôi — hỏi tôi trước đã."

"Không hứa được."

"Thẩm Dạ Hành."

"Bảy mươi phần trăm," anh nói.

Cô đứng dậy. "Đó là tiến bộ."

Kiếm Khách Bất Triệt

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn