Chương 50 · Kiếm Khách Bất Triệt

Ủng Hộ Truyện

Nhấn vào để đọc tiếp
hoặc chờ 10 giây

10sec

https://shopee.vn

Thẩm Dạ Hành rời Lạc Dương vào sáng sớm ngày hai mươi chín tháng Tư.

Không báo trước. Không tụ tập tiễn đưa. Chỉ có Tịch Nguyệt đứng ở cổng thành — cô biết vì cô đã biết anh từ đủ lâu.

"Anh đi đâu?" cô hỏi.

"Bắc. Có vài điều cần kiểm tra về Thiên Nhãn Hội."

"Một mình?"

"Bây giờ thì có."

Cô nhìn anh — người đàn ông hai mươi tám tuổi với bộ áo thường, không có gì đặc biệt ngoài đôi mắt quan sát mọi thứ và không để lộ gì. "Anh không rủ tôi đi."

"Cô có việc ở Lạc Dương." Anh nhìn cô. "Cha cô cần người lo việc minh oan. Không phải nhanh, nhưng cần ai ở lại theo đuổi. Cô làm được việc đó tốt hơn tôi."

Tịch Nguyệt biết đây là lý do thật. Không phải cái cớ.

"Khi nào quay lại?"

"Khi có thứ cần chia sẻ."

Cô gật đầu. "Được."

Anh quay đi, bắt đầu bước ra cổng thành.

"Thẩm Dạ Hành."

Anh dừng lại, không quay.

"Cẩn thận," cô nói.

"Lúc nào cũng vậy."

"Không phải lúc nào cũng vậy. Nhưng cố lên."

Anh bước tiếp. Cô đứng nhìn cho đến khi bóng anh khuất sau cổng thành.

*

Buổi tối cùng ngày, Khương Vô Thanh nhận được một phong thư không ghi người gửi.

Bên trong là bằng chứng — không phải về Hứa Minh Thành, không phải về Thiên Kiếm Tông. Là về chính Khương Vô Thanh. Mọi thứ. Ba năm.

Kèm theo một tờ giấy viết tay:

*Tôi không dùng điều này. Cho đến khi cần. Anh biết khi nào là "cần."*

*Không ký tên — vì ông biết rồi.*

Khương Vô Thanh ngồi với phong thư rất lâu.

Rồi ông đứng dậy, bước ra ngoài, nhìn lên bầu trời tối của Lạc Dương.

Đâu đó ngoài cổng thành phía bắc, một người đang đi — không vội, không chậm, không nhìn lại.

Giang hồ có nhiều loại người. Có người muốn quyền lực. Có người muốn tiền. Có người muốn bình yên.

Thẩm Dạ Hành thuộc loại hiếm nhất: người không muốn gì — ngoài việc chứng kiến điều đúng xảy ra.

Và đó là lý do không ai triệt tiêu được anh ta.

Kiếm Khách Bất Triệt

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...

Trước
Sau →