Lăng Tố Vân đứng trước cổng Thanh Hư Môn, tính nhẩm.
Ba nghìn sáu trăm ngày. Mười năm tròn. Cô gia nhập môn phái năm mười tuổi, tóc buộc hai bên, cầm tờ giới thiệu của sư phụ vừa đi vừa vấp. Và mười năm sau, cô vẫn đứng đây — tóc buộc một bên cho tiện, tu vi Trúc Cơ tam tầng, không thể tiến thêm nửa bước.
Trúc Cơ. Tam. Tầng.
Đại sư huynh Mộ Hàn Sương năm đó vào môn cùng lúc, giờ đã Kim Đan viên mãn, chuẩn bị xung kích Nguyên Anh.
Tố Vân nhìn xuống bàn tay mình. Linh lực lưu chuyển đều đặn, căn cơ không tệ, kiếm đạo có thiên phú — sư phụ nói vậy. Vậy tại sao?
Cô đã thử đủ cách. Luyện công bình minh, luyện công hoàng hôn. Uống linh dược đắng đến mức nghi ngờ cuộc đời. Tịnh tọa bảy ngày trong Hàn Đàm Các đến mức quên mặt Thanh Lăng sư huynh. Kết quả: tiến thêm được nửa tầng, rồi lại tụt về.
Mỗi lần sư huynh Mộ đi công cán xa, vắng mười ngày, tu vi cô lại tăng nhẹ.
Mỗi lần sư huynh về — thụt lùi.
Tố Vân đứng ở cổng, nhìn bóng người đang luyện kiếm một mình trong sân, áo xanh tối phất trong gió sáng sớm, và rút ra kết luận logic duy nhất còn lại:
Đây là lỗi của sư huynh.
***
"Muội lại nhìn gì vậy?"
Tố Vân giật mình. Thanh Lăng — nhị sư huynh, mặt hiền lành, tay cầm bánh nhân đậu đỏ ăn sáng — đứng cạnh từ bao giờ.
"Không nhìn gì." Cô quay đi. "Sư huynh dậy sớm vậy?"
"Huynh dậy đúng giờ. Muội mới là người đứng đây từ lúc mặt trời chưa lên." Thanh Lăng nhìn sang sân luyện, nơi Mộ Hàn Sương đang đánh một bộ kiếm pháp phức tạp, mỗi nhát chính xác như được vẽ bằng thước. "Muội đang nghĩ chuyện gì?"
"Đang nghĩ tại sao tu vi không tăng."
"À." Thanh Lăng cắn bánh, thong thả. "Huynh nghĩ huynh biết tại sao."
Tố Vân nhìn sang. "Tại sao?"
"Muội cứ nghĩ về chuyện tu vi thì nó không tăng được." Anh gật gù, rất triết học. "Đó là quy luật vũ trụ."
"..." Cô quay đi. "Sư huynh đi ăn sáng đi."
Phía sau lưng, Thanh Lăng vẫn đứng đó, nhìn cô rồi nhìn Mộ Hàn Sương, mỉm cười một mình. Nụ cười của người biết kết cục câu chuyện từ trước khi câu chuyện bắt đầu.
***
Buổi sáng hôm đó, Mộ Hàn Sương luyện kiếm đến giờ Thìn mới dừng.
Anh thu kiếm, quay người — và thấy Lăng Tố Vân đang ngồi trên đá bên cạnh giếng cổ, cầm cuốn kiếm phổ đọc. Hoặc giả vờ đọc, vì mắt cô đang nhìn ra xa.
Anh không nói gì. Đi về phía cô.
"Sư muội."
Cô ngẩng lên. Một giây ngắn — ánh mắt cô hơi lệch, không nhìn thẳng vào mắt anh — rồi cô lại nhìn xuống sách.
"Sư huynh luyện xong rồi?"
"Xong." Anh dừng lại, nhìn trang sách trên tay cô. "Đang đọc trang nào?"
"Trang... trang này."
"Cuốn đó không có trang 47. Chỉ có 46 trang."
Tố Vân nhìn xuống. Đúng là trang bìa sau. Cô đang cầm ngược.
"Em đọc xong rồi, đang nghĩ." Cô đặt sách xuống, đứng dậy, phủi tay. "Sư huynh cần gì?"
Mộ Hàn Sương nhìn cô ba giây. Không biểu cảm như thường — không phải lạnh lùng, chỉ là anh không quen mặt mình phải làm gì khi nhìn người khác.
"Hôm nay luyện kiếm cùng không?"
Tố Vân hơi dừng lại. Chỉ một nhịp. Rất ngắn.
"Được." Cô nói.
Và trong khi rút kiếm ra, cô nhủ thầm với bản thân: lần này phải tập trung. Lần này không để linh lực thất thoát. Lần này—
Mộ Hàn Sương bước đến đứng đối diện cô, khoảng cách hai trượng, ánh mắt trầm tĩnh.
Tố Vân thở ra. Linh lực trong đan điền — vốn lưu chuyển ổn định — bỗng chao đảo nhẹ.
Lại rồi.
