Tố Vân gặp rắc rối ở đèo Bắc Liên Vân vào buổi chiều ngày hai mươi lăm sau khi rời Đại Hội.
Không phải loại rắc rối cô không xử lý được được. Là loại rắc rối nhiều hơn dự kiến.
Huyết Hải Tông. Năm người — Trúc Cơ Kỳ đến Kim Đan Sơ Kỳ, bao vây cô từ ba hướng. Không phải tình cờ gặp. Họ biết cô ở đây.
"Lăng Tố Vân." Người đứng đầu — áo đen, kiếm đỏ, mặt lạnh — nhìn cô. "Sư muội của Mộ Hàn Sương."
"Các anh biết tên em." Cô rút kiếm. "Nhưng em không biết tên các anh. Bất công."
"Không cần biết." Anh ta cười. "Ta chỉ cần cô làm mồi nhử cho đại sư huynh của cô đến."
"À." Cô gật. "Vậy thì các anh đã hiểu nhầm rồi."
"Hiểu nhầm gì?"
"Anh ấy sẽ không đến vì em." Cô nói bình thản — hoặc cố bình thản. "Chúng ta đang lịch kiếm riêng. Anh ấy ở Thanh Hư Sơn."
"Thú vị. Vậy ta sẽ đợi xem."
Tố Vân đánh giá: năm người, tu vi đều cao hơn cô một bậc ít nhất. Linh lực của cô giờ đã ở Trúc Cơ lục tầng — tiến bộ đáng kể, nhưng vẫn chưa đủ để một mình chống năm.
Nhưng không phải không thể cầm cự.
"Được rồi." Cô tư thế. "Các anh đợi đi. Em cũng đợi."
Trận đánh bắt đầu.
Cô không đánh kiểu ưu thế — cô đánh kiểu tiêu hao, kiểu kéo dài thời gian. Né nhiều hơn đỡ, rút lui nhiều hơn tấn công. Giữ linh lực. Tâm bình tĩnh.
Tâm bình tĩnh.
Cô nhớ trận Hắc Lâm Cốc. Khi bình tĩnh — linh lực không loạn. Cô đánh được.
Hai mươi phút. Ba mươi phút. Linh lực cô giảm dần, nhưng không cạn. Cô rút lui từng bước, dẫn họ lên đèo cao hơn — địa hình hẹp, bất lợi cho số đông.
Người đứng đầu bắt đầu mất kiên nhẫn. Mất kiên nhẫn là mất kiểm soát. Cô chờ lúc đó.
Nhát kiếm sai — anh ta tấn công hở sườn — cô phản công, chém được vai, anh ta lùi.
"Cô giỏi hơn ta nghĩ." Anh ta nói, không có vẻ giận.
"Em cũng nghĩ vậy." Cô không hạ kiếm.
Rồi phía sau Huyết Hải Tông, có tiếng chân. Nhanh. Dứt khoát.
Mộ Hàn Sương xuất hiện từ đỉnh đèo.
Áo xanh tối trong chiều muộn, kiếm chưa ra khỏi vỏ, mắt quét qua cảnh trước mặt — năm người Huyết Hải Tông, Tố Vân đứng sau, hơi thở không đều nhưng tư thế còn vững.
Một giây. Anh đánh giá xong.
Kiếm ra.
Không có gì đặc biệt trong cách Mộ Hàn Sương rút kiếm — anh không có những động tác hào nhoáng kiểu người thích biểu diễn. Anh rút kiếm như đang làm một việc thông thường và cần thiết.
Nhưng kiếm khí từ lưỡi kiếm anh tỏa ra khiến cả năm người Huyết Hải Tông đứng im.
Người đứng đầu nhìn Mộ Hàn Sương, tái mặt một chút. Anh ta hiểu: không phải mồi nhử — đây là chính chủ.
"Mộ Hàn Sương." Anh ta nói.
"Huyết Hải Tông." Anh đáp. Hai chữ. Lạnh như đá.
Tố Vân đứng phía sau, nhìn anh.
Anh đến. Cô không nhắn tin, không gọi, không biết anh sẽ biết cô ở đây. Mà anh đến.
Cô không kịp nghĩ gì thêm vì trận đánh tiếp theo bắt đầu.
