Chương 15 · Hàn Sương Đang Tìm

Mộ Hàn Sương không ngủ được lần đầu tiên sau nhiều năm.

Không phải vì lo lắng theo nghĩa lo lắng thông thường — anh lo lắng kiểu khác, kiểu mà anh không có tên gọi chính xác. Đó là cảm giác khi biết ai đó đang ở đâu đó một mình và mình không thể biết họ có ổn không.

Anh biết Tố Vân mạnh. Biết cô tự lo được. Biết cô đã chiến đấu rất tốt trong Hắc Lâm Cốc.

Biết tất cả những điều đó, và vẫn không ngủ được.

"Huynh nhìn có vẻ mệt." Thanh Lăng nói vào sáng ngày thứ ba sau khi Tố Vân ra đi.

"Bình thường."

"Huynh có dấu mắt thâm. Bình thường của huynh không có dấu mắt thâm."

"Luyện công nhiều." Anh rót trà, không nhìn sang.

"Huynh luyện công nhiều vì không ngủ được." Thanh Lăng ngồi xuống đối diện, chống cằm. "Vì đang lo cho sư muội."

"Ta không lo."

"Huynh nói không lo theo kiểu người đang lo cố tình nói không lo." Thanh Lăng gật gù, tự thỏa mãn với phân tích của mình. "Huynh có thể nói thẳng với huynh: huynh thích muội Tố Vân không?"

Mộ Hàn Sương đặt chén trà xuống.

Im lặng đủ dài để trở thành câu trả lời.

"Huynh biết từ khi nào?" Thanh Lăng tiếp.

"Từ lâu rồi." Anh nói, khẽ. Không cụ thể năm bao nhiêu, không cần thiết.

"Và huynh không nói."

"Ta có lý do."

"Huynh có nhiều lý do lắm." Thanh Lăng đứng dậy, cầm chén trà đi về phía cửa. "Muội ấy cũng vậy. Cả hai đều có rất nhiều lý do để không nói. Kết quả là không ai nói và cả hai đều khổ." Anh dừng ở cửa. "Huynh định để tình trạng đó bao lâu nữa?"

Mộ Hàn Sương không trả lời.

Thanh Lăng ra ngoài.

***

Ngày thứ năm, anh xuất phát.

Không nói với ai — cũng không cần, Thanh Lăng nhìn cái túi hành lý anh cầm trên tay và chỉ gật đầu.

"Huynh biết muội đi đâu không?"

"Không. Nhưng biết muội hay làm gì." Mộ Hàn Sương đứng ở cổng Thanh Hư Sơn — y hệt chỗ anh đứng đêm cô bỏ đi. "Ta tìm được."

"Huynh đi tìm muội chứ không phải đi công cán hả?"

"Ừ."

Thanh Lăng nhìn anh — lần đầu tiên trong cuộc trò chuyện này anh không cười bí hiểm, không nói gì thêm. Chỉ gật đầu một lần.

"Đi đi. Đừng để muội một mình lâu quá."

***

Mộ Hàn Sương đi theo đường Bắc trước — nơi có nhiều làng cần diệt yêu, nơi người ta hay gặp tu sĩ trẻ lịch kiếm. Hỏi thăm ở các quán trọ, chợ linh thảo, làng mạc.

Ngày thứ ba đi tìm, anh nghe từ một ông lão trong làng: có cô tu sĩ áo trắng giúp dân diệt yêu quái ở làng Thanh Phong, ba ngày trước.

Ba ngày. Cô đã rời đó rồi.

Nhưng hướng đi về phía nào.

Anh ngồi xuống bên vệ đường, nhìn bản đồ. Thanh Phong ở đây. Nếu là cô, tiếp theo cô sẽ đi đâu?

Anh nhắm mắt. Nghĩ đến cô — không phải như đang lập kế hoạch, mà như đang nhớ. Cô thích đi cao hơn là thấp khi có lựa chọn. Cô hay đứng nhìn cảnh đẹp. Cô không tránh đường khó.

Núi Liên Vân ở phía Bắc Thanh Phong — đường lên khó, cảnh đẹp, có nhiều yêu thú để luyện chiến đấu.

Anh đứng dậy, đi về hướng Bắc.

Không chắc. Nhưng đủ chắc để thử.

Kiếm Tâm Loạn

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn