Đêm đó họ ở quán trọ nhỏ dưới chân đèo. Ăn tối, ngủ sớm. Nhưng có thứ thay đổi: khoảng cách hai trượng không còn nữa.
Ăn tối, Tố Vân gắp thức ăn vào bát anh — tự nhiên, không nghĩ. "Em nghe một câu hay trong lúc lịch kiếm. Có tiểu hài tử tám tuổi nói: đừng vì sợ làm phiền người khác mà không dám ở bên họ, đó không phải dũng cảm, đó là ngốc."
"Đậu Đậu nói đúng." Anh nhìn cô. "Muội về vì câu đó?"
"Một phần vì câu đó. Một phần vì sư huynh đến tìm." Cô mỉm cười. "Cảm ơn."
"Không cần cảm ơn."
"Cần. Ai đi ba ngày hỏi thăm để tìm người thì xứng đáng được cảm ơn."
Anh nhìn cô. Không nói gì. Nhưng không lấy thức ăn ra.
Thanh Lăng xuất hiện sáng hôm sau — anh đi theo Mộ Hàn Sương từ Thanh Hư Sơn, khoảng cách một ngày đường.
"Huynh đề xuất tên sư muội để đi Đại Hội." Anh khai thẳng. "Và bảo sư muội là sư phụ nói, thật ra sư phụ chỉ gửi đại sư huynh thôi."
"Huynh..." Tố Vân nhìn anh.
"Kết quả tốt mà." Anh không hối hận. "Huynh chỉ tạo cơ hội. Còn lại là hai người tự làm."
Tố Vân nhìn Mộ Hàn Sương. Anh nhìn lại — trong mắt cả hai có cùng một ý: họ vừa bị nhị sư huynh thao túng mấy tháng. Mộ Hàn Sương nhìn Thanh Lăng một lúc.
"Cảm ơn." Hai chữ. Thật.
Thanh Lăng giơ chén trà. "Mười năm tám tháng mới được nghe câu đó. Xứng đáng."
