Tố Vân có thói quen ghi nhật ký tu luyện từ năm mười hai tuổi.
Cuốn sổ đầu tiên đầy những dòng chữ nghiêu vẹo của trẻ con: "Hôm nay luyện kiếm, vấp ba lần. Sư huynh Mộ không vấp lần nào. Tức." Cuốn sổ thứ mười lăm — cuốn hiện tại — chữ đẹp hơn, câu dài hơn, nhưng vẫn thẳng thắn theo cái cách cô không thay đổi.
Đêm cuối năm thứ mười ở Thanh Hư Môn, cô mở sổ ra.
Viết: "Hôm nay tu vi Kim Đan nhị tầng. Tiến thêm một bậc trong tháng. Sư huynh nói kiếm thế thứ tám vẫn còn lỗi ở đoạn chuyển thứ ba."
Dừng.
Nhìn ra cửa sổ. Đêm Thanh Hư Sơn tĩnh. Ánh trăng rải lên sân luyện. Ở đó, bóng áo xanh tối quen thuộc — Mộ Hàn Sương vẫn luyện kiếm đêm, thói quen mười mấy năm không thay đổi.
Cô nhìn một lúc. Rồi viết tiếp:
"Sáng nay sư huynh nhặt lá vàng khỏi tóc em khi luyện kiếm. Tự nhiên, không nói gì. Em đứng im. Sư huynh tiếp tục chỉ kiếm thế như không có gì xảy ra. Em nghĩ mình sẽ quen. Em đã sai."
Đặt bút. Nhìn những dòng chữ vừa viết.
Cô cười khẽ, một mình trong phòng.
Mười năm trước, cô đứng trước cổng Thanh Hư Môn, tính: ba nghìn sáu trăm ngày, tu vi Trúc Cơ tam tầng, kết luận mọi thứ là lỗi của sư huynh.
Bây giờ, cô biết mọi thứ là lỗi của cô — theo cách tốt. Cô tự làm khó mình bằng cách trốn chạy chính mình. Khi ngừng trốn, mọi thứ không phải dễ hơn — chỉ là thật hơn. Và thật tốt hơn dễ.
Cô đứng dậy, cầm thêm một tách trà, đi ra sân.
Mộ Hàn Sương thu kiếm khi cô bước xuống bậc thềm. Quay lại nhìn cô — không ngạc nhiên, như anh đã biết cô sẽ ra.
"Trà." Cô đưa tách cho anh.
Anh cầm. "Muội chưa ngủ."
"Sư huynh cũng chưa."
"Ta hay thức muộn."
"Em biết." Cô đứng cạnh anh, nhìn lên trời đêm — trăng tháng Mười sáng và tròn, không khí lạnh, sao nhiều. "Đẹp nhỉ."
"Ừ."
Cô nhìn sang. Anh đang nhìn lên trời — không nhìn cô. Nhưng anh đứng cạnh cô, vai gần vai, và anh không nhích ra.
Đây là ngôn ngữ của Mộ Hàn Sương: anh không nói nhiều, không giải thích nhiều, không biểu cảm nhiều. Nhưng anh ở đó. Mỗi khi cô cần, mỗi khi cô không cần, anh ở đó.
Cô đã mất mười năm để học đọc ngôn ngữ đó.
Bây giờ cô đọc được.
"Sư huynh." Cô gọi.
"Gì?"
"Còn bao lâu nữa sư huynh đột phá Nguyên Anh?"
Anh suy nghĩ. "Khoảng một năm, nếu thuận lợi."
"Vậy em có một năm để thu hẹp khoảng cách." Cô nhìn lên trời. "Em sẽ cố."
"Muội không cần đuổi kịp ta."
"Em biết." Cô mỉm cười. "Nhưng em muốn đứng ngang hàng. Không phải vì chứng minh gì. Vì đứng như vậy dễ nhìn thẳng vào mắt nhau hơn."
Im lặng một nhịp.
"Muội nhìn thẳng vào mắt ta lúc nào cũng được." Anh nói.
"Sư huynh thấp hơn em một cái đầu hay cao hơn?"
"Cao hơn."
"Thì sư huynh phải cúi xuống. Không thoải mái." Cô nhìn sang, mắt cười. "Hay là sư huynh bế em lên?"
Anh nhìn cô. Thẳng. Nghiêm túc đến mức cô suýt bật cười vì không biết anh đang suy nghĩ thật hay cô đang bị anh trêu ngược.
"Được," anh nói.
"Anh Ninh—" Cô vừa phản ứng thì anh đã cúi xuống, tay đặt lên vai cô — không bế, chỉ đặt tay. Nhẹ. Rồi nghiêng đầu nhìn cô từ góc ngang bằng.
Mặt anh gần hơn bình thường. Mắt anh — thường trầm và khó đọc — lần này không khó đọc gì hết.
"Thoải mái chưa?" Anh hỏi, giọng thấp.
Tố Vân nhìn vào mắt anh. Tâm cô — cái tâm hay loạn suốt mười năm — lúc này không loạn. Yên. Ấm.
"Thoải mái." Cô nói, nhẹ.
Họ đứng như vậy một lúc, dưới trăng tháng Mười, sân luyện kiếm Thanh Hư Môn, không nói thêm gì.
Không cần.
Bên trong phòng, cuốn nhật ký tu luyện của Tố Vân mở ở trang cuối. Dòng chữ cuối cùng còn chưa khô mực:
"Em nghĩ mình sẽ quen. Em đã sai."
Gió thu thổi qua cửa sổ hé. Lật sang trang trắng tiếp theo.
Chờ những ngày sau.
— HẾT —
Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...
