Chương 24 · Ngày Bình Thường

Sau đột phá Kim Đan, cuộc sống ở Thanh Hư Môn tiếp tục — như cũ nhưng không cũ.

Tố Vân vẫn luyện kiếm buổi sáng. Mộ Hàn Sương vẫn ra sân luyện từ tờ mờ. Thanh Lăng vẫn mang bánh bao ăn sáng.

Nhưng bây giờ, sau buổi luyện kiếm, cả hai hay ngồi ở giếng cổ uống trà — không phải vì có việc gì, chỉ vì ngồi ở đó dễ chịu.

Một buổi chiều, Tố Vân mang ra vườn sau một quyển sách — lần này không cầm ngược — và Mộ Hàn Sương đi theo không được mời, ngồi xuống cạnh cô, lấy cuốn kiếm phổ của mình ra đọc.

Im lặng. Loại im lặng tốt — không phải gượng gạo, là thoải mái.

Sau một lúc, Tố Vân gấp sách lại. "Sư huynh."

"Gì?"

"Em muốn học thêm bộ kiếm pháp thứ sáu. Sư phụ nói sư huynh biết."

"Biết." Anh đặt sách xuống. "Muội muốn học hôm nay?"

"Không. Muốn hỏi hôm nay, học từ ngày mai."

"Tại sao không học luôn?"

"Vì hôm nay trời đẹp." Cô nhìn lên bầu trời mùa thu xanh ngắt. "Không muốn đứng dậy."

Anh nhìn lên theo. Gật.

"Được."

Họ ngồi thêm một lúc. Gió thu thổi nhẹ, lá bắt đầu vàng ở tán rừng phía xa. Mùi thu — khô, mát, có gì đó xa xôi trong đó — tràn vào vườn sau Thanh Hư Môn.

"Sư huynh." Cô nói lại.

"Gì?"

"Sư huynh thích mùa nào?"

Anh suy nghĩ. Không phải câu hỏi anh hay được hỏi. "Thu."

"Tại sao?"

"Yên tĩnh." Anh nhìn vào khoảng cây trước mặt. "Và đẹp theo cách không cố."

Tố Vân nhìn anh một lúc. Rồi quay lại nhìn vườn.

"Em cũng thích thu." Cô nói. "Vì lý do khác."

"Lý do gì?"

"Vì mùa thu năm nay em về đây." Cô mỉm cười, nhẹ. "Và trời đẹp."

Mộ Hàn Sương nhìn cô. Cô không nhìn lại, vẫn nhìn về phía vườn, nhưng cô biết anh đang nhìn.

Anh đặt cuốn kiếm phổ sang một bên, nhích lại gần hơn một chút — không nhiều, chỉ đủ để vai cô chạm vai anh nếu nghiêng người.

Cô không nghiêng người. Nhưng không nhích ra.

Đủ rồi. Mọi thứ đủ rồi.

Kiếm Tâm Loạn

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn