Chương 1 · Chiếc Gương Đồng Của Vương Gia

Tô Nhã thở dài nhìn tiệm đồ cổ vắng hoe của mình. Ở cái thời đại mà người ta chỉ thích đồ nhựa giá rẻ và những thứ lấp lánh sản xuất hàng loạt, thì một cửa tiệm đầy mùi bụi và gỗ mục như thế này chẳng khác nào một nghĩa trang của quá khứ.

Cô đang mải mê lau chùi một chiếc gương đồng cổ vừa nhập về từ một chuyến hàng thanh lý. Bề mặt gương xù xì, ố vàng, nhưng khi lau sạch lớp bụi, Tô Nhã bỗng giật mình.

Trong gương không phải là khuôn mặt tròn trịa với đôi kính cận của cô. Mà là một nam nhân mặc y phục vương gia thời nhà Thanh, đang ngồi lặng lẽ trong một căn phòng đầy khói nhang. Anh ta không nhìn cô, mà nhìn vào một điểm vô định nào đó phía sau cô.

"Này, vương gia... ngài có nghe thấy tôi không?" Tô Nhã lẩm bẩm, ngón tay chạm vào mặt gương lạnh toát.

Bóng người trong gương khẽ động đậy. Anh ta ngước mắt lên, đôi mắt thâm thẳm như hố đen. Một giọng nói trầm thấp, như từ dưới vực sâu vang lên: "Hẹn ước... đã quá hạn rồi."

Tô Nhã suýt chút nữa đánh rơi chiếc gương. Cô vội vã phủ tấm vải đỏ lên nó. Đúng lúc đó, chuông gió ở cửa tiệm vang lên lạch cạch. Một nam nhân mặc áo khoác dài màu xám, gương mặt nhợt nhạt và đôi mắt lim dim như chưa bao giờ được ngủ, bước vào.

"Ở đây có đồ cũ không?" Hắn hỏi, giọng điệu như đang đi đòi nợ.

"Anh không thấy biển hiệu sao? Tiệm đồ cổ Tô Gia. Không có đồ cũ thì có đồ nhựa à?" Tô Nhã gắt gỏng, tim vẫn còn đập thình thịch.

Nam nhân kia không để ý đến sự giận dỗi của cô. Hắn đi thẳng đến chiếc gương đang phủ vải đỏ. "Cái này... có mùi ký ức bị ôi thiu."

Hắn lật tấm vải lên, nhìn chằm chằm vào chiếc gương. Kỳ lạ thay, hình ảnh vương gia biến mất, chỉ còn lại khuôn mặt nhợt nhạt của hắn.

"Tôi là Lâm Vô Ngôn. Tôi đến để dọn dẹp nó."

Ký Ức Trong Gương

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

← Trước
Sau