Chương 2 · Kẻ Dọn Dẹp Ký Ức

Ủng Hộ Truyện

Nhấn vào để đọc tiếp
hoặc chờ 10 giây

10sec

https://shopee.vn

"Dọn dẹp? Anh định đánh bóng nó à? Tôi vừa lau xong," Tô Nhã khoanh tay trước ngực, nhìn Lâm Vô Ngôn với ánh mắt nghi ngại.

Lâm Vô Ngôn lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong chứa những chiếc tăm bông và một loại dung dịch có màu tím nhạt. "Cô không hiểu. Đồ vật sống lâu sẽ sinh ra linh tính. Linh tính lâu ngày không được giải tỏa sẽ biến thành ký ức dư thừa, hay còn gọi là 'oán khí nhẹ'. Nếu không dọn dẹp, cái bóng trong gương sẽ nuốt chửng linh hồn của người soi."

Hắn chấm dung dịch vào tăm bông, khẽ chạm lên mặt gương. Một làn khói đen mờ ảo bốc lên, mang theo tiếng thở dài của người đàn ông ban nãy.

"Anh ta là ai?" Tô Nhã tò mò hỏi, không còn thấy sợ hãi nữa.

"Một vương gia bị lãng quên. Anh ta chờ đợi người yêu quay lại sau một trận chiến, nhưng cô ấy đã chết từ lâu. Anh ta cứ soi gương mỗi ngày, hy vọng thấy bóng dáng cô ấy, cho đến khi linh hồn anh ta tan chảy vào lớp đồng đen này," Lâm Vô Ngôn vừa nói vừa làm việc một cách tỉ mỉ.

Tô Nhã bỗng thấy chạnh lòng. "Vậy anh dọn dẹp ký ức của anh ta, anh ta sẽ biến mất sao?"

"Không, anh ta sẽ được giải thoát. Ký ức đó sẽ trở thành cát bụi, còn chiếc gương sẽ chỉ là chiếc gương." Lâm Vô Ngôn dừng tay, nhìn chiếc gương giờ đã sáng loáng một cách kỳ lạ. "Xong rồi. 500 tệ tiền phí dọn dẹp."

"Cái gì? Anh tự tiện vào đây làm rồi đòi tiền?" Tô Nhã hét lên.

Lâm Vô Ngôn nhún vai: "Nếu không, đêm nay cô sẽ thấy anh ta bò ra khỏi gương để hỏi cô có phải là người yêu của anh ta không. Cô muốn trả bằng tiền hay bằng mạng?"

Tô Nhã nghiến răng, móc ví ra. Nhưng cô bỗng nhận ra, nam nhân này... dường như không có cái bóng dưới ánh đèn.

Ký Ức Trong Gương

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...