Chương 10 · Bình Minh Trên Gác Mái

Ủng Hộ Truyện

Nhấn vào để đọc tiếp
hoặc chờ 10 giây

10sec

https://shopee.vn

Khi Tô Nhã tỉnh dậy, tiệm đồ cổ đã trở nên yên tĩnh. Nắng buổi sáng chiếu qua kẽ lá, rọi lên sàn nhà đầy những mảnh vỡ.

Cô hốt hoảng nhìn quanh. Chiếc bình ngọc không còn nữa. Lâm Vô Ngôn cũng không thấy đâu.

"Anh ta biến mất rồi sao?" cô nức nở.

"Này, cô chủ tiệm, cô làm vỡ hết đồ của tôi rồi đấy. Ai trả tiền đây?"

Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau quầy thu ngân. Tô Nhã quay lại và thấy Lâm Vô Ngôn đang ngồi đó, tay cầm một tách trà, gương mặt đã hồng hào hơn, và quan trọng nhất — cái bóng của hắn dưới chân rất rõ nét và vững chãi.

"Anh... anh vẫn còn đây?" Tô Nhã lao đến ôm chầm lấy hắn.

Lâm Vô Ngôn hơi bối rối, hắn đặt tách trà xuống. "Ký ức của cô... hơi ngọt quá, làm tôi bị sâu răng rồi. Nhưng nhờ nó mà tôi đã có một 'mỏ neo' thật sự ở thế gian này. Tôi không còn là linh vật nữa. Tôi là... người giúp việc của cô."

Tô Nhã bật cười trong nước mắt. "Người giúp việc gì mà đòi 500 tệ một vụ dọn dẹp?"

"Giá thị trường tăng rồi mà," hắn nháy mắt.

Từ đó về sau, tiệm đồ cổ Tô Gia vẫn mở cửa. Người ta nói rằng chủ tiệm là một cô gái xinh đẹp và một gã đàn ông kỳ lạ có thể làm cho những món đồ cũ biết nói. Những món đồ cổ ở đây không bao giờ mang theo oán khí, vì chúng luôn được dọn dẹp bởi tình yêu và những ký ức hạnh phúc.

Bình minh luôn rực rỡ trên căn gác mái của họ, nơi mỗi món đồ đều có một câu chuyện đẹp để kể.

(Hết)

Ký Ức Trong Gương

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...

Trước
Sau →