Trước khi Tô Nhã kịp đưa ra ký ức của mình, một kẻ thù cũ đã quay trở lại. Gã béo ở tiệm cầm đồ đầu phố giờ đã biến thành một con quái vật khổng lồ được kết bằng những mảnh đồ cổ vỡ nát. Hắn xông vào tiệm của Tô Nhã, muốn nuốt chửng "linh hồn đời Đường" của Lâm Vô Ngôn để đạt được sự bất tử.
"Lục Vô Ngôn! Đưa linh lõi của ngươi đây!" hắn gầm lên, làm vỡ tan những chiếc bình gốm trên kệ.
Lâm Vô Ngôn đứng chắn trước Tô Nhã. Hắn dùng hết chút sức lực cuối cùng, hóa hình thành một chiếc bình ngọc khổng lồ tỏa ánh sáng xanh dịu nhẹ. Ánh sáng đó bao bọc lấy cả tiệm, chống lại sự tấn công của con quái vật.
Nhưng con quái vật quá mạnh. Nó được nuôi bằng lòng tham và sự thù hận của con người qua hàng thế kỷ.
"Tô Nhã! Chạy đi!" Lâm Vô Ngôn hét lên, cơ thể hắn bắt đầu nứt vỡ.
Tô Nhã không chạy. Cô tiến lại gần, ôm lấy chiếc bình ngọc đang run rẩy. Cô nhắm mắt lại, tập trung vào ký ức hạnh phúc nhất của mình: Buổi chiều đầu tiên họ cùng nhau ngồi ăn cơm trên gác mái, dưới ánh đèn vàng ấm áp, và Lâm Vô Ngôn đã phàn nàn rằng món canh của cô quá nhạt.
"Ký ức của tôi... hãy lấy nó đi!" cô thì thầm.
Một luồng sáng trắng rực rỡ từ trái tim cô truyền vào chiếc bình. Chiếc bình bỗng nhiên liền lại, ánh sáng xanh biến thành ánh sáng vàng rực như mặt trời buổi sớm. Con quái vật gào thét rồi tan chảy thành những mảnh vụn vô hại.
