Chương 4 · Mùi Hương Của Ký Ức

Sau vụ cây đàn, tiệm đồ cổ của Tô Nhã bỗng nhiên có khách. Một thiếu nữ trẻ tìm đến, mang theo một chiếc hộp phấn trang điểm bằng sơn mài cũ kỹ.

"Chủ tiệm, tôi muốn bán thứ này. Nhưng có một điều kỳ lạ, mỗi khi tôi mở nó ra, tôi lại thấy mùi hương của mẹ tôi, người đã mất mười năm trước," cô gái nói, mắt rơm rớm.

Tô Nhã nhận chiếc hộp, định đưa tiền thì Lâm Vô Ngôn từ trên lầu đi xuống, cầm theo một tách trà nóng. "Đừng mua. Đó không phải là mùi của mẹ cô đâu."

Cô gái sửng sốt: "Anh nói gì vậy? Tôi biết rõ mùi hương đó mà!"

Lâm Vô Ngôn tiến lại gần, ngửi nhẹ chiếc hộp. "Đây là 'Hương Dẫn Hồn'. Một kẻ nào đó đã tẩm loại hương này vào để thu hút linh hồn của người thân cô quay về. Nhưng linh hồn quay về bằng cách này sẽ bị chiếc hộp giam cầm mãi mãi để làm năng lượng cho nó. Cô càng ngửi, mẹ cô càng đau đớn."

Tô Nhã bàng hoàng nhìn chiếc hộp đẹp đẽ kia. Hóa ra cái gì quá ngọt ngào cũng có thể là cái bẫy.

Lâm Vô Ngôn lấy ra một chiếc bật lửa, đốt một nén nhang xanh. Hắn hơ chiếc hộp qua khói nhang. Một bóng người mờ ảo hiện ra, dịu dàng xoa đầu cô gái trẻ rồi tan biến thành những đốm sáng nhỏ. Mùi hương trong hộp cũng biến mất, chỉ còn lại mùi gỗ sơn mài cũ kỹ.

"Mẹ cô đi rồi. Đừng tìm bà ấy bằng những thứ tà thuật này nữa," Lâm Vô Ngôn nói lạnh lùng.

Cô gái khóc nức nở nhưng trong lòng bỗng thấy nhẹ nhõm. Tô Nhã nhìn Lâm Vô Ngôn, bắt đầu thấy gã đàn ông nhợt nhạt này cũng không đến nỗi đáng ghét.

Ký Ức Trong Gương

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn