Chương 3 · Tiếng Đàn Tỳ Bà Rớm Máu

Lâm Vô Ngôn không đi hẳn. Hắn thuê luôn căn phòng gác mái phía trên tiệm đồ cổ của Tô Nhã với lý do: "Chỗ này nhiều linh chất, tốt cho việc tu hành của tôi". Thực chất là hắn đang thất nghiệp và không có tiền trả phòng trọ.

Đêm hôm đó, một tiếng đàn tỳ bà u sầu vang lên từ phía sau kho hàng. Tiếng đàn lúc trầm lúc bổng, như tiếng khóc nghẹn của một người phụ nữ.

Tô Nhã run rẩy leo lên gác mái đập cửa phòng Lâm Vô Ngôn. "Này! Dọn dẹp đi! Có cái gì đó đang đàn ở dưới kia kìa!"

Lâm Vô Ngôn mở cửa, mắt vẫn lim dim, tay cầm một chiếc bàn chải đánh răng. "Lại nữa à? Sao tiệm của cô toàn đồ 'nặng đô' vậy?"

Họ đi xuống kho. Ở góc tối nhất, một cây đàn tỳ bà bằng gỗ ngô đồng, dây đàn bám đầy bụi, đang tự rung động. Những giọt chất lỏng màu đỏ sẫm như máu rỉ ra từ các phím đàn.

"Nó hận vì người chủ cuối cùng đã chặt đứt tay mình để không phải gảy đàn cho quân giặc nghe," Lâm Vô Ngôn thở dài. Hắn tiến lại gần, không dùng tăm bông nữa mà dùng đôi bàn tay không chạm vào dây đàn.

Tiếng đàn bỗng trở nên gắt gỏng, đâm vào tai Tô Nhã khiến cô choáng váng. Lâm Vô Ngôn trầm giọng: "Đã qua rồi. Quân giặc đã tan, quê hương đã thái bình. Ngươi không cần phải tự hủy hoại mình nữa."

Hắn bắt đầu gảy một bản nhạc khác — một bản nhạc nhẹ nhàng, thanh bình. Kỳ lạ thay, những vết máu trên cây đàn biến mất, gỗ ngô đồng bỗng tỏa ra một mùi thơm dịu nhẹ của hoa nhài.

"Nó chỉ cần một người hiểu được nó thôi," Lâm Vô Ngôn nói, gương mặt hắn bỗng nhiên trở nên dịu dàng một cách lạ lùng. "Cô chủ tiệm, hãy thắp cho nó một ngọn nến thơm mỗi đêm rằm. Nó sẽ bảo vệ tiệm của cô."

Ký Ức Trong Gương

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn