Một buổi sáng, Tô Nhã hét lên kinh hoàng. Mọi đồ vật trong tiệm — từ cái bàn, cái ghế đến những chiếc bình gốm — đều không có bóng trên sàn nhà, dù ánh nắng đang chiếu rực rỡ.
Ngay cả cái bóng của chính cô cũng biến mất.
Lâm Vô Ngôn ngồi ở quầy thu ngân, vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng thấy. "Có kẻ đang 'ăn' bóng ở khu phố này. Bóng chính là phần linh hồn gắn liền với vật chất. Mất bóng, đồ vật sẽ nhanh chóng mục nát, còn con người sẽ mất đi cảm xúc."
Quả nhiên, Tô Nhã thấy lòng mình trống rỗng, cô không còn thấy sợ hãi hay vui vẻ gì nữa. Cô chỉ thấy mình như một cỗ máy.
"Chúng ta phải tìm ra kẻ đó," Lâm Vô Ngôn nói. Hắn lấy ra một chiếc la bàn bằng đồng cũ kỹ. Kim la bàn xoay tít rồi chỉ về phía tiệm cầm đồ mới mở ở đầu phố.
Tại đó, họ gặp một gã đàn ông béo múp, ngồi giữa đống đồ cổ bóng loáng. Hắn đang cầm một chiếc túi da đen, bên trong chứa những thứ đen ngòm đang ngọ nguậy.
"Trả lại bóng cho họ!" Lâm Vô Ngôn quát lớn.
Gã béo cười khẩy: "Ký ức dư thừa mà anh hay dọn dẹp chính là thức ăn của tôi. Nhưng bóng của những món đồ có linh tính thì ngon hơn nhiều."
Lâm Vô Ngôn không nói nhiều, hắn rút từ trong tay áo ra một chiếc gương đồng nhỏ (chính là chiếc gương ở chương 1). Hắn soi thẳng vào gã béo. Ánh sáng từ chiếc gương tỏa ra, rực rỡ và ấm áp như nắng mùa hè.
Gã béo hét lên, chiếc túi da nổ tung. Hàng ngàn cái bóng bay ra, tìm về với chủ nhân của mình. Tô Nhã cảm thấy một luồng điện chạy qua người, và cô lại thấy mình có thể khóc vì vui mừng.
"Anh ta là ai vậy?" Tô Nhã hỏi khi họ đi về.
"Một kẻ thu gom linh tính trái phép. Trên đời này, kẻ xấu không chỉ có con người," Lâm Vô Ngôn đáp, cái bóng của hắn dưới chân bỗng nhiên dài ra một cách bất thường.
