Chương 7 · Chiều Không Gian Bên Trong Đồ Cổ

Để trả ơn vụ tìm lại cái bóng, Tô Nhã quyết định nấu một bữa cơm thật ngon cho Lâm Vô Ngôn. Nhưng khi cô lên lầu gọi hắn, cô thấy cửa phòng hắn đang mở toang.

Bên trong không có ai, nhưng trên giường có một bức tranh sơn thủy cũ kỹ. Tô Nhã tò mò chạm tay vào bức tranh, và... vụt một cái, cô bị hút vào bên trong.

Trước mắt cô là một thế giới kỳ ảo. Những ngọn núi bằng mực tàu, dòng sông chảy bằng lụa trắng, và những bông hoa được kết bằng những hạt ngọc trai. Lâm Vô Ngôn đang ngồi câu cá bên bờ sông lụa.

"Cô vào đây làm gì? Đây là 'Giới hạn ký ức' của tôi," hắn nói mà không quay đầu lại.

"Đây là bên trong bức tranh sao? Đẹp quá!" Tô Nhã thốt lên.

"Mọi món đồ cổ đều có một không gian như thế này. Nó là nơi lưu trữ những gì đẹp đẽ nhất mà nó từng chứng kiến. Nhưng nếu cô ở đây quá lâu, cô sẽ biến thành một nét vẽ mực tàu mãi mãi," Lâm Vô Ngôn đứng dậy, nắm lấy tay cô.

Trong không gian này, Tô Nhã nhìn rõ Lâm Vô Ngôn hơn. Cơ thể hắn hơi trong suốt, và sâu trong đôi mắt hắn là hình ảnh của hàng ngàn năm lịch sử.

"Anh... anh không phải người, đúng không?" cô thì thầm.

Lâm Vô Ngôn không trả lời, hắn phất tay một cái. Tô Nhã thấy mình lại đứng giữa căn phòng gác mái chật hẹp. Lâm Vô Ngôn vẫn đứng đó, mắt lim dim: "Cơm chín chưa? Tôi đói rồi."

Tô Nhã không hỏi thêm, nhưng cô biết mình đang sống chung với một bí mật lớn lao.

Ký Ức Trong Gương

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn